“Dương Lục ca vì nước bỏ mình, nếu cái này còn không phải là trung nghĩa, thì cái gì mới đáng gọi là trung nghĩa chứ?”
Người lên tiếng đầu tiên là một người đàn ông què chân, ông ta cũng từng là một tên lính quèn, bị thương nặng trên chiến trường, may mà cuối cùng sống sót, được trở về quê hương.
Nhiều người không có được may mắn như ông ta.
Có người thậm chí còn bị cắt đầu xây kinh quan, cảnh tượng thảm khốc đó, người chưa từng tận mắt chứng kiến thì không thể tưởng tượng nổi.
Bọn họ tắm máu chiến đấu, da ngựa bọc thây, không phải vì danh tiếng, nhưng cũng không thể để người khác nghi ngờ.
Có người mở lời, lập tức có tiếng nói hưởng ứng.
“Dương gia Tam nương tử dạy con khéo, lại xả thân cứu người, đương nhiên cũng là đại nghĩa.”
“Cháu trai ta ở trong Tĩnh Vệ quân, nghe nói những tướng sĩ ở Kim Minh trại tử thủ thành trì mấy ngày liền, sau đó người gần như chết hết, cổng thành mới bị phá vỡ. Viện quân triều đình chiếm lại Kim Minh trại, lúc thu dọn thi thể cho họ, trên người mỗi người họ đều rút ra cả cân mũi tên.”
“Thảo nào phần lớn bọn họ hài cốt không còn, thi thể tàn tạ không ra hình thù gì, làm sao còn nhận ra ai với ai nữa.”
“Phường Vĩnh An có được bậc trung nghĩa như vậy, chúng ta cũng được thơm lây.”
“Nói đúng lắm.”
“Lục ca nhi lúc còn ở nhà cũng rất ngoan ngoãn, từng giúp ta lợp lại mái nhà, lúc đó… haiz… thật đáng thương, còn nhỏ tuổi như vậy.”
Trần Cử nghe những tiếng nói vang lên không ngớt xung quanh, cũng cảm thấy vui mừng, vốn dĩ vừa rồi ông ta muốn đứng ra nói trước, nhưng lại bị Vương đại nhân ra hiệu ngăn cản.
Bây giờ nghĩ lại, ông ta lên tiếng chẳng phải là làm lẫn lộn đầu đuôi sao? Vị tiểu nương tử này muốn là sự công nhận của hàng xóm láng giềng trong phường đối với mẹ con Dương gia.
Trương thị nhìn quanh một vòng, nhìn những người hàng xóm đang bênh vực cho Lục ca nhi, vội cúi người hành lễ. Giữa những tiếng nói của mọi người, bà không kìm được mắt ươn ướt. Lúc tin tức Lục ca nhi qua đời truyền đến, nhị phòng lão thái gia chỉ chăm chăm mượn chuyện này để làm rạng danh gia tộc, nào có chút đau buồn nào?
Nhưng bây giờ, từ trên gương mặt của mọi người xung quanh, bà nhìn thấy rất nhiều sự đồng cảm, tiếc thương.
Dương Nhị lão thái thái nhìn cảnh tượng này, sắc mặt khó coi, nhưng không thể để lộ chút không vui nào. Bị khuấy động như thế này, sau này trong tộc không ai có thể dễ dàng gây khó dễ cho mẹ con Trương thị nữa, nếu không Trương thị ra ngoài kêu khóc một trận, những người này nói không chừng sẽ đứng về phía bà.
Sớm biết kết quả sẽ như thế này, ngay từ đầu đã nên nghĩ cách ngăn cản.
Bây giờ mọi chuyện đã muộn rồi.
Dương lão thái thái đang suy tính làm sao để thu xếp cho êm chuyện thì đám đông rẽ ra hai bên, ngay sau đó một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi bước tới.
“Bẩm Hạ tuần kiểm, hạ quan Phương Thích, là phường chính của Vĩnh An phường.”
Phương Thích cúi người, mồ hôi trên trán cũng chảy xuống.
Trời lạnh như vậy, mà ông ta lại mồ hôi đầm đìa, có thể tưởng tượng được, đoạn đường này ông ta đã vội vã đến mức nào. Chuyện này thực sự không thể trách ông ta được, hôm nay Dương gia cháy nhà, ông ta là lý chính khó tránh khỏi bị khiển trách, vừa mới chạy một chuyến đến huyện nha, lại bị hỏi về vụ án của Dương Minh Sơn, ông ta ngựa không dừng vó lại chạy đến tuần kiểm nha môn, ở đó biết được tuần kiểm đại nhân không có ở nha môn.
Ông ta xem công văn từ chỗ văn lại, đang chuẩn bị mời văn lại uống rượu để tìm hiểu rõ hơn ngọn ngành sự việc này, thì nghe nói tuần kiểm đại nhân đã đến phường Vĩnh An.
Người vừa chạy đến cổng Dương gia, liền nhìn thấy cảnh tượng lớn trước mắt này.
Phương Thích đến mức muốn vào miếu xin một lá bùa, liệu ông ta có vô tình đắc tội với vị thần tiên nào không? Sao mà chuyện xảy ra hôm nay, cộng lại còn nhiều hơn cả một năm ngoái vậy?
Quan trọng là, phường Vĩnh An kinh động đến lại chính là Hạ tuần kiểm vừa mới nhậm chức.
Quan mới nhậm chức thường đốt ba đống lửa, khó chọc nhất chính là những vị đại nhân vừa mới nhậm chức này, huống chi Hạ gia là thế gia võ tướng, lại có thông gia như Vương thị.
Trên trán Hạ tuần kiểm như viết rành rành bốn chữ: Không thể đắc tội.
May mà Phương Thích vừa rồi đã nghe được chuyện mọi người bàn tán, lập tức liền tiếp lời: “Vừa rồi hạ quan đều đã nghe thấy, Dương Tam nương tử đại nghĩa cứu người, thực sự là một chuyện tốt đẹp đáng ca ngợi. Sau này ở phường Vĩnh An ai dám bịa đặt gây chuyện, tung tin đồn thất thiệt, hạ quan nhất định sẽ bắt người đó giải đến nha thự.”
Dương Minh Kinh đi theo sau lưng Phương phường chính, nghe thấy lời này, tim đập thót một cái, luôn cảm thấy lời này của phường chính là cố ý nhắm vào Dương gia.
Chuyện biết mà không báo vẫn chưa giải quyết xong, bây giờ lại thêm một chuyện nữa.
Hơn nữa... mí mắt của Dương Minh Kinh cũng giật giật theo, luôn cảm thấy chuyện này vẫn chưa xong đâu.
Quả nhiên, một giọng nói lại vang lên.
Tạ Ngọc Diễm nói: "Ta đã được kiệu nâng vào Dương gia, cùng Dương Lục ca làm lễ, chính là đã kết thành vợ chồng. Sau này nhất định sẽ hết lòng phụng dưỡng mẫu thân, giúp mẫu thân nuôi Cửu đệ lớn khôn thành người, trọn vẹn tấm lòng này."
Lời này vừa nói ra, xung quanh không tránh khỏi lại một trận bàn tán.
Hạ Đàn nói: "Cô đã nghĩ kỹ chưa?"
Tạ Ngọc Diễm đáp lời: "Ta bị người ta bắt bán đến Đại Danh phủ, không có trưởng bối bên cạnh, cũng xin Tuần kiểm đại nhân và các vị làm chứng."
Hạ Đàn gật đầu, nhìn về phía Trương thị: "Có hôn thư không?"
"Có." Trương thị nói: "Ở ngay trong nhà."
"Con đi lấy." Dương Khâm nói một tiếng, liền chạy vào trong sân. Chẳng mấy chốc đã mang hôn thư đến trước mặt Hạ Đàn, còn đưa cả bút mực.