Ngọc Châu trong lòng không vui, cũng lười phải đối phó với Tứ gia nữa, dứt khoát cúi đầu nhìn cái bụng vẫn còn phẳng lì của mình, nhớ lại dáng vẻ của Hoằng Huy sau khi ra đời.
Dận Chân hoàn hồn, lập tức nhận ra vẻ mặt vừa rồi của mình đã bị Ngọc Châu hiểu lầm. Hắn muốn giải thích, lại sợ bị nhận ra thân phận, nhất thời cảm thấy hơi bức bối.
Đúng lúc này, Hoa Khê bưng hai bộ trung y màu trắng đến trước mặt hai người: “Tứ gia, đây chính là y phục Phúc tấn tự tay may cho ngài. Vì hai bộ y phục này mà ngón tay Phúc tấn bị kim đâm mấy lần, ngài phải xem cho kỹ, từng đường kim mũi chỉ trên y phục này đều ẩn chứa tâm ý của Phúc tấn.”
Dận Chân chẳng thấy vui chút nào.
Dận Chân càng tức hơn: Tên nam nhân lạ hoắc, hừ!
Nhưng đến khi y phục cầm trong tay, Dận Chân lại nhạy bén nhận ra, Ngọc Châu cố ý giấu đi sự khéo léo, đường kim mũi chỉ của hai bộ y phục này so với những bộ hắn mặc ở kiếp trước thì thua xa, thô vụng hơn nhiều.
Dận Chân lập tức hài lòng: “Bộ y phục này ta rất thích, làm phiền Phúc tấn đã nhọc lòng nhớ đến.”
Ngọc Châu cười đáp ứng, trong lòng “bép” một tiếng, dán lên người hắn cái nhãn “tính khí thất thường”.
Ngày thứ hai sau khi xuyên không đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện, trải nghiệm này cũng có thể gọi là khúc chiết ly kỳ, nhưng Ngọc Châu vẫn luôn không có cảm giác chân thực lắm, bởi vì khi đọc thoại bản trước đây, nàng đã sớm biết rõ những chuyện xảy ra hôm đó, chỉ là không ngờ chúng lại bùng nổ sớm hơn mà thôi.
Thậm chí trước khi mang thai, Ngọc Châu cũng không cảm thấy những chuyện xảy ra ngày đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của mình.
Mãi cho đến khi Ngọc Châu mang thai, Thường ma ma đột nhiên nhắc tới: “Tin tức ngài mang thai truyền vào cung, Hoàng thượng mừng rỡ vô cùng, ban thưởng không ít đồ tốt. Ngay cả Đức phi nương nương đang cáo bệnh đóng chặt cửa cung không ra ngoài, cũng sai người ban thưởng rất nhiều thứ. Lão nô nghĩ, liệu ngài có cần vào cung tạ ơn không ạ?”
Chuyện bên Khang Hi đã có Dận Chân lo liệu, còn chưa đến lượt Ngọc Châu phải ra mặt.
Nhưng Đức phi là mẹ chồng của Ngọc Châu, lúc nàng mang thai lại ban thưởng nhiều đồ tốt như vậy, nếu nàng không đi, liệu có phải là không ổn? Lời ong tiếng ve của người khác thì không cần để ý, nhưng việc làm này của nàng, liệu có khiến người ta cảm thấy… Tứ Phúc tấn không đủ hiếu thuận?
Tuy rằng người nào có chút tinh ý đều biết chuyện Đức phi dưỡng bệnh trong Vĩnh Hòa cung, suốt ngày đóng cửa không ra ngoài là có điều khuất tất, nhưng cũng đâu có ai nghĩ xa đến mức Đức phi từng làm ra đại sự động trời như tráo long đổi phụng, đủ để chu diệt cửu tộc kia chứ?
Nể mặt mấy người con do Đức phi sinh hạ, Khang Hi không thể xử lý Đức phi tùy theo ý muốn, dù có trực tiếp cho người “bệnh chết”, cũng sợ vì thế mà khiến những đứa con đã trưởng thành phải oán hận...