Chương 9

Lần đầu tiên hôn người, nàng thực sự không có kinh nghiệm. Nhưng Tư Không Nghiên Sơ lại có vẻ ngoài tuấn mỹ, nàng cũng không phải là thiệt thòi.

Yên Ninh nuốt nước bọt, chuẩn bị tinh thần, rồi dứt khoát cúi người, hôn xuống môi Tư Không Nghiên Sơ.

Cảm giác mềm mại, lành lạnh chạm vào trái tim nàng, lại có một chút tê dại.

Ngay khi hai môi đang chạm nhau, người dưới thân nàng khẽ nhíu mày, rồi mở đôi mắt trong veo như tuyết đầu mùa.

Tư Không Nghiên Sơ tỉnh rồi.

Và lúc này, hai người bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên kỳ lạ.

Trong mắt hắn có một chút mơ màng, cứ thế trân trân nhìn Yên Ninh hôn hắn. Còn Yên Ninh, khi nhận ra hắn đã tỉnh, liền lập tức đứng dậy, rời khỏi môi hắn.

Nàng không cảm thấy ngượng ngùng ngay lập tức, mà là kiểm tra quỷ khí trên người. Khi phát hiện nó thực sự đã được che giấu, nàng vô cùng mừng rỡ, vậy là tạm thời có thể trốn thoát rồi.

Còn Tư Không Nghiên Sơ bị nàng bỏ qua một bên đã ngồi dậy, nhưng trong mắt lại toát ra vẻ trong trẻo và mơ hồ. Hắn lặng lẽ nhìn dáng vẻ vui mừng của Yên Ninh, khẽ mấp máy môi, nhẹ nhàng gọi: "Nương tử?"

Sau khi bị gọi là "nương tử", Yên Ninh lạnh lùng đáp trả: "Không được gọi."

"Nếu nàng không phải là nương tử của ta, vậy tại sao vừa nãy lại hôn ta?" Giọng Tư Không Nghiên Sơ đầy vẻ tủi thân, giống như một chú cún con bị bỏ rơi.

Không đúng, chuyện này quá vô lý!

Yên Ninh sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt, sắc mặt ửng đỏ, ánh mắt oan ức, cử chỉ luống cuống, đâu còn dáng vẻ của Lăng Quang Thần Quân kiêu ngạo, tự phụ kia nữa. Nhìn thế này, hắn trông còn giống những nam sủng trong cung nàng, dùng mọi cách để quyến rũ nàng hơn.

“Ngươi còn nhớ mình là ai không?" Yên Ninh thăm dò hỏi.

Tư Không Nghiên Sơ lắc đầu, càng cố nghĩ lại càng thấy đau đầu. Hắn ôm đầu, sau khi không cố gắng nữa thì cảm thấy khá hơn. Từ ánh mắt và hành động của hắn, Yên Ninh biết, e là hắn đã mất trí nhớ rồi.

"Ta không nhớ gì cả, nhưng khi mở mắt ra nhìn thấy nàng, ta có cảm giác rất thân thiết. Nếu nàng không phải nương tử của ta, vậy tại sao chiếc vòng trên tay chúng ta lại trông giống một cặp như vậy?" Tư Không Nghiên Sơ lắc lắc cổ tay, nhẹ nhàng nói.

Hừ! Yên Ninh nghiến răng ken két, chiếc vòng đó rõ ràng là do ngươi hãm hại ta mà.

"Ta không muốn nói nhảm với ngươi. Ngươi mất trí nhớ hay không cũng vậy, ta đi đây, đừng đi theo ta." Yên Ninh đứng dậy phủi đất dính trên quần áo, rồi bước đi.

Làm sao để tháo cái pháp khí này, nàng chắc chắn sẽ tìm được cách. Muốn nàng mang theo cái gánh nặng này, nằm mơ dùm!