Pháp lực tăng vọt, nàng dễ dàng phá tan thiên la địa võng đang trói buộc mình. Ngay sau đó, nàng tàn nhẫn bóp chặt cổ Âm Ly, lộ ra cặp răng nanh sắc nhọn.
Răng nanh của ác quỷ từ trước đến nay chỉ lộ ra khi bị chọc giận.
Một khi đã lộ ra, chỉ khi thấy máu mới cam lòng dừng lại.
Ngay lúc Yên Ninh chuẩn bị cắn xuống cổ hắn, một luồng xung lực mạnh mẽ từ trong cơ thể Âm Ly ập tới Yên Ninh. May mà Yên Ninh kịp xoay người né tránh, nhưng cũng khiến Âm Ly thoát khỏi gọng kìm của nàng.
Luồng sức mạnh quen thuộc này khiến nàng nhớ đến một người.
"Hạo Thiên?"
Biểu cảm của Âm Ly như biến thành một người khác. Ánh mắt âm trầm nhìn thẳng vào Yên Ninh: “Đúng là đã lâu không gặp nàng Yên Ninh à."
“Ngươi vẫn chưa chết?" Yên Ninh chỉ kinh ngạc trong chốc lát rồi liền thu biểu cảm lại.
Ngay dưới mí mắt nàng, Âm Ly lại dám nuôi dưỡng một tia nguyên thần của Hạo Thiên trong cơ thể. Bây giờ hắn đã được nuôi dưỡng đủ để tạm thời khống chế thân thể của Âm Ly.
"Ta trở lại rồi nàng có vui không?"
Yên Ninh không nói gì, âm thầm tích tụ sức mạnh trong lòng bàn tay, không còn khinh địch như lúc nãy.
"Ngàn năm qua ta nhớ nàng lắm đấy, người đàn bà âm hiểm xảo quyệt, cướp đi ngôi vị của ta. Bây giờ lại bày mưu lừa tên ngu ngốc này, khiến hắn lầm tưởng nàng sẽ mất hết pháp lực vì nguyên đan không thể quay về cơ thể vào đêm trăng tròn. Đúng là lòng dạ rắn rết."
"Nếu không phải ta xuất hiện, e là tên ngu ngốc này đã mất mạng rồi." Hạo Thiên nghiến răng nói với vẻ chỉ tiếc mài sắt không thành thép.
Nếu không phải tên này quá say mê dung mạo Yên Ninh, lại còn đắc ý quên mình, thì chỉ cần ra tay sớm hơn một chút, có lẽ cũng sẽ không buộc hắn phải cưỡng chế xuất hiện.
"Quả nhiên xứng đáng là cựu quỷ vương, mạnh hơn tên thuộc hạ vô dụng của ngươi nhiều." Yên Ninh bình tĩnh tự nhiên nói, không biết Hạo Thiên đã khôi phục được bao nhiêu phần pháp lực, nếu chưa hoàn toàn khôi phục, nàng còn có vài phần thắng.
Xem ra chỉ có thể liều một phen!
Ngay khi Yên Ninh ra tay, Hạo Thiên cũng di chuyển. Hai người đều ngưng tụ pháp lực thành kiếm từ không trung, vũ khí giao nhau, những ánh chớp lách tách liên tục giáng xuống đỉnh núi, khiến bầu trời đêm đen kịt cũng biến sắc.
Những ác quỷ ở U Lan Châu kinh hãi chạy ra ngoài, nhìn thấy trên đỉnh núi U Hoàng có động tĩnh không nhỏ. Nhưng tất cả đều biết đó là địa bàn của quỷ vương, không thể tự tiện đến gần, không ai dám tiến lên xem náo nhiệt.