Chương 23

Cùng là đồng loại, biết nàng ấy có lẽ đã trải qua những gì, Yên Ninh trong lòng có chút thương cảm. Nàng đi đến bên cạnh nàng ấy, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, vuốt ve đầu nàng, giọng nói vô thức trở nên dịu dàng: "Đừng sợ, chúng ta không phải người xấu."

Có lẽ cảm nhận được Yên Ninh không có ác ý, cơ thể run rẩy của nàng ấy dần dần dừng lại. Đôi mắt như nai con tò mò nhìn Yên Ninh, khẽ nói: "Ngươi trông thật đẹp."

Giọng điệu của nàng ấy ngây thơ trong sáng, giống như một đứa trẻ.

Yên Ninh mỉm cười: "Ngươi tên gì?"

"Thanh Ly."

"Thanh Ly, có thể nói cho ta biết Trì Mục là gì của ngươi không? Sao ngươi lại trở thành như thế này?" Yên Ninh kiên nhẫn dẫn dắt Thanh Ly.

"Trì Mục là sư huynh của ta." Thanh Ly vừa nói xong câu này, ánh mắt bắt đầu lờ mờ. Khoảnh khắc tiếp theo, như thể nhìn thấy một thứ gì đó kinh khủng, nàng ấy hét lên: "Sư phụ đừng mà, sư phụ tha cho con đi."

Dù Yên Ninh có gọi thế nào, nàng ấy vẫn cứ lầm bầm như bị ma ám.

Từ những lời nói đứt quãng của nàng, Yên Ninh đại khái có thể đoán Ngự Âm Trận kia có lẽ là do sư phụ trong lời nói của nàng ấy dùng để đối phó với nàng ấy.

Hiện tại nàng ấy mất trí, e là không thể hỏi thêm được chi tiết gì.

Yên Ninh ngước lên nhìn Tư Không Nghiên Sơ: "A Diễm, ta muốn thâm nhập vào ký ức của nàng ấy, ngươi có thể đi cùng ta vào thần thức của nàng ấy không?"

Giờ nàng đã mất hết pháp lực, Yên Ninh lo lắng nếu mình mạo hiểm dùng pháp khí thâm nhập vào ký ức, nếu thần thức của Thanh Ly sụp đổ, e là nàng sẽ khó mà thoát ra được.

Có Tư Không Nghiên Sơ đi cùng, tình hình sẽ tốt hơn nhiều.

Tư Không Nghiên Sơ chỉ sững sờ một lát, rồi bước đến nắm lấy tay nàng: "Được, ta đi cùng nàng."

Yên Ninh lấy ra một chiếc vỏ ốc trên tay, đó là pháp khí có thể thâm nhập vào thần thức.

Nàng khẽ niệm chú ngữ, cơ thể Yên Ninh và Tư Không Nghiên Sơ đổ xuống, nguyên thần của cả hai tiến vào thần thức của Thanh Ly.

*

Bên trong thần thức là một khoảng không trống rỗng, tối tăm, vô biên vô tận.

Mà bóng tối này chỉ kéo dài một lúc, rồi bỗng một luồng ánh sáng xé toạc một lỗ hổng. Ký ức của Thanh Ly dần hiện lên.

Yên Ninh và Tư Không Nghiên Sơ nhìn xuống. Bên dưới ký ức là một ngôi làng.

Ngay lập tức, tiếng khóc của một đứa trẻ sơ sinh vang vọng khắp ngôi làng. Có lẽ đó là lúc Thanh Ly ra đời.

Nơi Thanh Ly sinh ra là một ngôi làng hẻo lánh, hiếm có người ngoài ghé tới. Người dân trong làng sống cuộc sống giản dị, tự cung tự cấp, có thể coi là một chốn bồng lai tiên cảnh.