Ngay khoảnh khắc Âm Ly muốn ra tay, Yên Ninh di chuyển với tốc độ như sét đánh đến một vị trí khác, khiến Âm Ly bị hụt một cú, thuật ẩn thân cũng mất tác dụng.
"Âm Ly, ngươi thật to gan, lại dám tự ý xông vào nơi này."
Giọng Yên Ninh tuy không giận mà uy, hai tay kết ấn muốn thi pháp, nhưng lại không thể thi triển.
Thấy cảnh này, Âm Ly cười khẩy vài tiếng: "Quả nhiên là thế vương thượng à. Xem ra mỗi khi đêm trăng tròn đến, ngài sẽ nhả nguyên đan ra để rồi mất đi pháp lực. Mà nguyên đan đã ra thì phải đến tận sáng mới có thể quay về cơ thể. Chẳng trách ngài không cho phép bất kỳ ai đến gần."
Bí mật này hắn đã phải mất đến ngàn năm mới dò la được.
"Thế thì đã sao?" Yên Ninh lười biếng thu nguyên đan lại, nắm chặt trong lòng bàn tay.
"Chả sao cả."
Chỉ trong chớp mắt, thiên la địa võng mà Âm Ly bố trí từ trước đã đến lúc thu lưới. Ngay khi hắn dứt lời, thân thể Yên Ninh đã bị một tấm lưới trong suốt siết chặt, dù nàng giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được.
Âm Ly nhắm đúng lúc nàng giãy giụa nhẹ nhàng thi pháp, lấy được nguyên đan của Yên Ninh.
"Đừng phí công vô ích, đây là món quà ta đặc biệt chuẩn bị cho ngài đấy." Âm Ly đắc ý cười nói, đêm nay mọi chuyện thuận lợi đến bất ngờ, gần như không tốn chút công sức nào.
"Âm Ly, hóa ra ngàn năm qua ngươi phục tùng bản vương đều là giả dối. Thế nào, không quên được vị vương thượng đời trước của ngươi, muốn báo thù cho hắn à?" Yên Ninh đang bị trói, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh thong dong, Âm Ly không tìm thấy chút hoảng loạn nào trong mắt nàng.
"Yên Ninh, ngàn năm trước ngươi đã hại nguyên thần của vương thượng ta tan biến, ngươi tắm máu vương cung, cướp đoạt ngôi vị quỷ vương của hắn. Dựa vào đâu một nữ nhân như ngươi có thể ngồi lên vị trí này?"
Âm Ly từng bước tiến đến gần Yên Ninh, vươn tay nâng cằm nàng lên, ánh mắt bỗng đầy vẻ tham lam: "Nếu ngươi ngoan ngoãn làm vương hậu của ta, ta có thể tha cho ngươi một mạng, dù sao dung mạo này của ngươi rất thu hút người khác."
"Muốn ta làm vương hậu của ngươi sao?" Yên Ninh chớp mắt cười hai tiếng, tiếng cười trong trẻo ngọt ngào, khiến Âm Ly rạo rực.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, nụ cười ấy chợt tắt, khuôn mặt xinh đẹp không còn một chút biểu cảm nào. Giọng nói lạnh băng vang vọng khắp đỉnh núi: "Ngươi... Nằm... Mơ!"
Khi Âm Ly còn chưa kịp phản ứng, nguyên đan của Yên Ninh nháy mắt đã quay về cơ thể của nàng, dung hợp làm một.