Còn Bùi Nhẫn, với thân phận hội trưởng ban chấp hành, thường xuyên phải quản lý những học sinh gây rối, không chịu nghe lời.
Kỷ Ngọc Lâm cũng từng nghe loáng thoáng vài cái tên nổi tiếng “đầu gấu” trong trường, trong khoa cậu bạn bè thỉnh thoảng có bàn tán.
Cậu nhìn Bùi Nhẫn, ánh mắt mang theo thương cảm, ngoan ngoãn nhắm mắt làm bộ muốn ngủ: “Anh đi bận việc đi.”
Bùi Nhẫn giúp cậu kéo chăn, thong thả sang phòng bên xử lý mấy việc.
Chiều muộn, mẹ Kỷ như thường lệ mang hai suất cơm đến. Kỷ Ngọc Lâm vừa tỉnh dậy, ngồi vào bàn nhỏ trước giường dùng bữa.
Cậu uống mấy thìa canh, đôi môi ướt sáng: “Mẹ, bác sĩ nói nếu con tĩnh dưỡng tốt thì ba ngày nữa có thể xuất viện. Mẹ ở nhà nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng lúc nào cũng chạy tới viện.”
Bùi Nhẫn nói xen vào: “Dì yên tâm, có cháu trông Ngọc Lâm rồi.”
Mẹ Kỷ nhìn con trai, lại nhìn Bùi Nhẫn, cười đầy hiền hậu: “Có Tiểu Nhẫn ở đây, dì biết cháu sẽ được chăm sóc chu đáo.”
Bà quay lại nhìn Kỷ Ngọc Lâm, thở dài: “Mẹ sợ hai đứa ăn không quen đồ ăn bệnh viện nên mới mang cơm. Ăn xong mẹ còn phải về với ba con.”
Nhà họ Kỷ từng trải qua giai đoạn khó khăn. Tuy không thể so với gia thế nhà họ Bùi, nhưng trước kia cũng coi như có chút sản nghiệp. Sau này gặp biến cố, nếu không có Bùi Nhẫn kịp thời ra tay giúp đỡ, chắc hẳn việc vực dậy còn gian nan gấp bội với Kỷ Thành Chiêu.
Giờ ông đang trong thời kỳ then chốt, gánh nặng áp lực không nhỏ, mẹ Kỷ thường ở bên cạnh chăm sóc, động viên an ủi. Nhiều khi, so với mọi biện pháp, việc có người hợp thông tin tố kề bên còn hữu hiệu hơn.
Bà âu yếm vuốt mái tóc đen mềm của con: “Có Tiểu Nhẫn ở lại chăm con, con phải nghe lời.”
Kỷ Ngọc Lâm khẽ nghiêng mặt, tránh ánh mắt trêu chọc của Bùi Nhẫn, nghiêm túc: “Con biết rồi.”
Mẹ Kỷ thu dọn đồ, Bùi Nhẫn chủ động xách hộp cơm xuống tiễn.
Trước khi lên xe, bà nhìn anh, dường như muốn nói lại thôi, cuối cùng chẳng hỏi gì thêm.
Bùi Nhẫn quay về phòng, thấy Kỷ Ngọc Lâm đang ngẩn ngơ nhìn tia nắng cuối cùng ngoài cửa sổ.
Anh ngồi xuống cạnh: “Nghĩ gì mà thất thần vậy?”
Kỷ Ngọc Lâm cong nhẹ chân mày: “Bí mật.”
Bùi Nhẫn ngạc nhiên: “Giữa chúng ta còn có bí mật sao?”
Kỷ Ngọc Lâm không đáp, chỉ mỉm cười lặng lẽ.
Trong lòng cậu nghĩ: Đương nhiên có. Và bí mật này sẽ chẳng bao giờ thổ lộ, nếu không e rằng ngay cả tình bạn cũng chẳng giữ nổi.
Dù không thể thành người yêu, lúc này cậu vẫn chưa muốn buông bỏ tình bạn. Nhưng mối quan hệ này rồi có thể duy trì được bao lâu?
Bùi Nhẫn quá xuất sắc, cho dù chưa nói rõ, một khi anh có bạn gái hoặc người yêu, cậu buộc phải triệt để rút lui.
Thấy không hỏi thêm được gì, Bùi Nhẫn đổi ý, đưa cậu đi tắm.
Kỷ Ngọc Lâm ở viện đã ba ngày, mấy hôm trước chỉ lau sơ bằng nước ấm. Vết mổ tuyến thể hồi phục tốt, chỉ cần tránh rửa sau gáy thì không có vấn đề.
Bùi Nhẫn chuẩn bị nước nóng, quay lại thấy cậu đang gấp quần áo sạch, liền trêu: “Muốn anh hầu không?”
Khuôn mặt ôn nhuận thường ngày thoáng căng cứng: “Không cần.” Cậu đuổi: “Anh ra ngoài trước đi.”
Dù cả hai đều là nam sinh, nhưng omega và alpha vẫn nên giữ khoảng cách.
Bùi Nhẫn bật cười: “Ngại rồi à?”
Kỷ Ngọc Lâm khôi phục bình tĩnh, dửng dưng: “Em chỉ mổ tuyến thể thôi, tay chân vẫn còn dùng được.”
Cậu không phải người cổ hủ. Xã hội bây giờ cũng không còn quá gắt gao chuyện omega nhất thiết phải tránh né alpha. Nhờ thuốc ức chế, mọi người có thể sống bình thường, alpha với alpha hay alpha với beta kết đôi vẫn có trường hợp, dù không nhiều.
Tiếng nước từ phòng tắm vọng ra, Bùi Nhẫn đang gõ trên bảng quang học cũng bất giác dừng tay, khẽ cúi mũi, ngón tay day nhẹ. Trong lòng có chút thất thần, mãi đến khi Kỷ Ngọc Lâm mở cửa bước ra.
Chiếc áo ngủ xanh nhạt rộng rãi dính ướt ôm lấy thân hình trẻ trung, gương mặt đỏ hồng, môi càng thêm đỏ mọng.