Chương 8

Kỷ Ngọc Lâm: “Được.”

Theo phản xạ, cậu định dịch người nhường chỗ cho Bùi Nhẫn ngồi, nhưng vừa động liền dừng lại, nghĩ rằng vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn.

Bùi Nhẫn thấy cậu ngồi cứng đờ, liền đưa tay nhéo khẽ vào má: “Suy nghĩ gì thế, nhường anh ngồi chút đi.”

Trong nhà anh, phòng chiếu phim nào cũng cực rộng, nhưng mỗi lần Kỷ Ngọc Lâm xem, Bùi Nhẫn đều ngồi kề sát. Lần này cũng vậy.

Đôi môi nhạt màu của Kỷ Ngọc Lâm khẽ mấp máy, song chẳng thốt gì, như mọi khi vẫn nhường chỗ bên cạnh.

Hai người ngồi kề vai dựa gối xem phim, Kỷ Ngọc Lâm nhập tâm nhanh, không nhận ra ánh mắt Bùi Nhẫn mấy lần cúi xuống nhìn mình.

Bộ phim chỉ dài bốn mươi lăm phút, hết rồi cậu vẫn còn luyến tiếc.

Đúng lúc y tá vào thay miếng dán ức chế thông tin tố.

Kỷ Ngọc Lâm và Bùi Nhẫn nhìn nhau, rồi ngoan ngoãn lộ ra sau gáy.

Y tá nhẹ nhàng gỡ miếng dán cũ, vùng tuyến thể đã phẫu thuật dù chỉ là mổ nội soi nhưng da quá mỏng manh nhạy cảm, vẫn còn hơi đỏ.

Y tá cẩn thận bôi thuốc rồi dán miếng mới.

Thực ra Kỷ Ngọc Lâm vốn không tiết ra nổi thông tin tố. Sau khi phân hóa, cậu từng đi kiểm tra, ngay cả mùi cũng không xác định được.

Bởi vậy miếng dán ức chế với cậu gần như vô dụng, chỉ mang tính thủ tục, vì omega chưa bị đánh dấu thì thường dán để bảo vệ.

Có người chọn uống thuốc hoặc tiêm để tiện, nhưng Kỷ Ngọc Lâm lại dị ứng hầu hết thuốc men, nên chỉ có thể dán ngoài da.

Y tá đi rồi, Bùi Nhẫn hỏi: “Có đau không?”

Kỷ Ngọc Lâm: “Không đau đâu.” Cậu cười: “Chỉ là từ giờ em thành một omega ‘không bình thường’. Bác sĩ nói em có khả năng cao cả đời không thể để alpha đánh dấu, còn nữa… có lẽ em cũng không bao giờ giải phóng được thông tin tố.”

Vốn dĩ alpha và omega hợp cặp sẽ có sức hút mạnh mẽ. Dù ai cũng muốn khẳng định bản ngã, nhưng chẳng ai chống lại nổi sự hòa hợp từ gien ấy, vừa thoải mái vừa dễ chịu, thúc đẩy tình yêu và hôn nhân.

Kỷ Ngọc Lâm nghĩ một lát, rồi kể cả chuyện mình sau này có lẽ không sinh con được. Bùi Nhẫn vẫn không lộ chút biến sắc.

Anh nắm chặt cổ tay cậu, bình thản nói: “Không sinh được thì đã sao, thích thì có thể nhận nuôi.”

Anh nhìn thẳng vào mắt Kỷ Ngọc Lâm: “Nếu có người ngay cả điều này cũng không chấp nhận, người đó chẳng xứng ở bên em.”

Nói rồi, anh lại thêm: “Cho dù cả đời em chẳng muốn tìm ai, anh vẫn có thể chăm sóc em.”

-

Trong phòng bật điều hòa, nhưng hơi thở cùng lời nói vừa rồi của Bùi Nhẫn khiến đầu mũi Kỷ Ngọc Lâm rịn mồ hôi.

Cậu khẽ đẩy anh, tự lùi ra sau một chút.

Bùi Nhẫn khó hiểu: “Nóng à?”

Điều hòa đặt đúng mức cậu vẫn thường dùng vào mùa hè.

Anh lại vặn thấp thêm: “Em vừa phẫu thuật, đừng để lạnh quá.”

Kỷ Ngọc Lâm nuốt khan, gật đầu đáp nhỏ.

Bùi Nhẫn nhìn cậu: “Xem phim xong có buồn ngủ không?”

Anh rút gối tựa, kê lại gối nằm: “Ngủ nửa tiếng thôi.”

Sau phẫu thuật, Kỷ Ngọc Lâm chỉ nằm nghỉ, Bùi Nhẫn không cho cậu ngủ ngày quá nhiều, sợ đêm lại trằn trọc.

Anh vòng tay ôm vai cậu, khẽ ấn cho cậu nằm xuống, giọng trầm: “Nghỉ đi.”

Kỷ Ngọc Lâm nghe lời, nằm xuống.

Đôi mắt đen nhạt như phủ một lớp sương mỏng, nhìn anh chằm chằm, không kìm được hỏi: “Còn anh thì sao?”

Bùi Nhẫn: “Anh ngồi cạnh xử lý chút việc trường.”

Cậu rụt mặt vào chăn: “Vậy em ngủ, không làm phiền anh.”

Bùi Nhẫn mỉm cười: “Mấy đứa nhỏ đó, anh xử lý chẳng tốn bao nhiêu sức.”

Anh và Kỷ Ngọc Lâm cùng học ở Quân Đại Liên minh, chỉ là chuyên ngành khác nhau.

Kỷ Ngọc Lâm không học như anh, mà là chuyên ngành biểu diễn nhạc cụ.

Sinh viên cùng khoa đa phần đều là omega, sau khi tốt nghiệp phần lớn sẽ được phân về các nhà hát ca vũ kịch để theo đoàn biểu diễn.

Khoa của họ vốn yên tĩnh, giống như một đóa hoa được nuôi dưỡng trong quân trường, hầu như chẳng có alpha nào tùy tiện quấy rầy.