Vốn định nhân dịp mang đồ cho anh, hai người muốn tiện thể gặp thử, xem omega nào mà được anh ưu ái đến thế.
Đáng tiếc, Bùi Nhẫn lấy lý do cậu vừa phẫu thuật cần tĩnh dưỡng, lạnh lùng chặn họ ngoài cửa.
Cố Vũ bĩu môi: “Giữ kỹ thật.”
Bùi Nhẫn từ tỉnh A trở về là đi thẳng đến bệnh viện. Ban đầu Cố Vũ và Kỳ Lễ đã hẹn tiệc đón gió tẩy trần cho anh. Ai ngờ gọi mãi không được, cuối cùng khi anh liên lạc thì chỉ để nhờ chở quần áo tới viện.
Việc này ở nhà họ Bùi ai chẳng làm được, cần gì gọi hai người?
Thế nên Cố Vũ nghi anh cố tình muốn giới thiệu “bạn trai tương lai”.
Cố Vũ tính tình thẳng ruột ngựa, thường chẳng moi được tin gì từ Bùi Nhẫn. Nay bắt được anh ở bệnh viện, thật muốn moi ra chút bí mật.
Đến cả Kỳ Lễ vốn chẳng hứng thú mấy chuyện này, cũng dồn mắt nhìn sang.
Cố Vũ huých Kỳ Lễ, hất cằm về phía Bùi Nhẫn, giọng đầy ý trêu chọc: “Nếu cậu không thích omega đó, sao từ tỉnh A vội vàng chạy về đã lập tức bám lấy cậu ấy?”
Rồi cười hì hì: “Anh em chúng ta là bạn chí cốt, mà chưa bao giờ được đối xử như thế nha.”
Bùi Nhẫn bị hỏi liên tiếp, chỉ đành bất đắc dĩ: “Từ nhỏ đã quen, lại là omega, tôi quan tâm thêm chút có gì lạ.”
Thấy ánh mắt không tin của Cố Vũ, anh khẽ cười: “Tôi với cậu ấy không hợp. Nếu thật có gì, chẳng lẽ đến giờ vẫn chưa xảy ra chuyện gì sao?”
Cố Vũ hơi chột dạ, lời này đúng là có lý. Với tác phong quyết đoán của anh, nếu thật sự thích thì đâu để người kia ở cạnh lâu vậy mà không ra tay.
Nói xong, Cố Vũ cũng hết hứng, Kỳ Lễ thu hồi ánh nhìn.
Bùi Nhẫn xách túi định xuống xe.
Cố Vũ trợn mắt: “Đi ngay à?”
Anh đáp: “Tôi không yên tâm để em ấy một mình.”
Cố Vũ: “Không phải có y tá chăm sao? Cậu ấy là omega, cũng đâu phải gãy tay gãy chân.”
Ánh mắt Bùi Nhẫn lập tức mang theo cảnh cáo, lườm anh: “Đừng nói bậy.”
Khóe môi khẽ nhếch, chẳng buồn thêm lời, quay người bỏ đi.
Cố Vũ và Kỳ Lễ nhìn nhau, Cố Vũ bực bội: “Cậu ấy gọi chúng ta ra, thật chỉ để đưa đồ? Nửa bước cũng chẳng rời nổi cái omega đó.”
Đây mà gọi là bạn bè? Là tình bạn trúc mã? Giống vậy, mà cũng chẳng hẳn vậy.
Cố Vũ càng nghĩ càng thấy mơ hồ, có lẽ sau này phải tìm cơ hội nhìn thử mới được.
Cái điệu bộ của Bùi Nhẫn kia, cứ như dính sát vào mông người ta không rời.
Trên đường quay lại bệnh viện, Bùi Nhẫn tiện tay ghé vào một tiệm hoa ven đường, gửi ảnh hỏi Kỷ Ngọc Lâm muốn loại nào, cuối cùng mang về một bó tulip.
Trước khi đi, anh còn chụp gửi cho cậu xem một bó hồng mà nhân viên cửa hàng hết sức giới thiệu.
[Em không thích loại này à?]
Hầu hết các omega đều thích hoa hồng. Bó hồng phấn ấy còn vương giọt sương, cực kỳ xinh đẹp.
Anh bỗng thấy chúng rất hợp với Kỷ Ngọc Lâm.
Thế là ra đến cửa, Bùi Nhẫn lại quay vào, nhờ nhân viên gói thêm bó hồng phấn.
Anh một tay ôm hai bó hoa bước vào phòng bệnh, ánh mắt Kỷ Ngọc Lâm từ ngoài cửa sổ thu về, ngạc nhiên:
“Sao còn mua cả hồng nữa?”
Bùi Nhẫn đặt tulip và hồng phấn vào hai lọ riêng, rồi lại rút một đóa hồng phấn, ngồi xuống đưa cho cậu.
Kỷ Ngọc Lâm nhận lấy, mắt cụp xuống ngắm nghía kỹ, khẽ nhận xét: “Đẹp lắm.”
Bùi Nhẫn: “Anh thấy nó hợp với em, nên mang về.”
Ngón tay Kỷ Ngọc Lâm khẽ siết phần cuống hoa, nhỏ giọng: “Vậy à.”
Cậu chỉnh lại tư thế, đặt hoa hồng hờ hững trên đùi, ngả người dựa gối nhìn anh mà không nói gì.
Bùi Nhẫn giúp cậu hạ thấp gối tựa, mắt không chớp mà nhìn thẳng: “Có muốn ngủ tiếp không?”
Kỷ Ngọc Lâm khẽ lắc đầu: “Em chưa mệt.” Rồi nói thêm: “Giờ cũng không muốn đọc sách.”
Bùi Nhẫn cười, chạm nút cảm ứng trên bàn, ngay lập tức bức tường đối diện giường chiếu ra một màn hình lớn.
Anh chọn một bộ phim cũ đúng gu cậu, nghiêng đầu hỏi: “Xem bộ này nhé?”