Bùi Nhẫn chỉ nói ngắn gọn, không muốn làm Kỷ Ngọc Lâm phải nghe quá phức tạp. Nhưng từ trước đến nay anh ít khi giấu cậu, nên dù việc gì cũng thành thật ít nhiều.
Kỷ Ngọc Lâm tập trung lắng nghe, cậu không phải câm, gặp chuyện tò mò vẫn sẽ khẽ hỏi anh vài câu.
Bùi Nhẫn bất đắc dĩ: “Vừa làm xong phẫu thuật thì nằm nghỉ ngơi cho tốt đi, đừng làm em bé tò mò.”
Khóe môi Kỷ Ngọc Lâm luôn hơi cong, cậu gật đầu với anh.
Bùi Nhẫn vươn một tay đặt lên vai cậu, tay kia đỡ eo dìu cậu nằm xuống.
Hai người ở gần nhau, hơi ẩm mát lạnh sau khi tắm rửa của Bùi Nhẫn phả thẳng vào mặt Kỷ Ngọc Lâm, làm tai cậu hơi nóng lên.
Bùi Nhẫn chăm chú nhìn đường nét của cậu, mu bàn tay xoay lại, đầu ngón tay khẽ chạm vào mi mắt cậu, mày hơi nhíu: “Hình như em sốt rồi, anh gọi bác sĩ tới xem.”
Kỷ Ngọc Lâm nắm lấy tay anh, mi mắt vừa bị chạm dường như còn vương chút khí tức khác lạ.
Cậu âm thầm hít sâu, không ngửi thấy mùi pheromone của Bùi Nhẫn mới thở phào nhẹ nhõm, lắc đầu: “Không cần đâu, em không sao.”
Bùi Nhẫn ngược lại cầm lấy cổ tay cậu, thu vào lòng bàn tay khẽ cân nhắc: “Gầy đi rồi.”
Giữa hai người vốn luôn không có ranh giới, nếu không phải Kỷ Ngọc Lâm vừa trải qua phẫu thuật, hẳn cậu vẫn sẽ mặc cho bản thân sa vào sự gần gũi ấy. Nhưng cuộc phẫu thuật tuyến thể này đã kéo cậu khỏi ảo tưởng, đưa về hiện thực.
Cậu kín đáo rút tay ra, giả vờ thản nhiên: “Đợi xuất viện em ăn bồi bổ thêm là được.”
Bùi Nhẫn nói: “Buổi chiều vẫn còn chút thời gian, em ngủ tiếp đi.”
Thấy anh không có ý định rời đi, Kỷ Ngọc Lâm nhịn không được hỏi: “Anh thì sao?”
Bùi Nhẫn đi thẳng tới chiếc sofa duy nhất trong phòng bệnh, dáng người cao ráo cường kiện ngã xuống, tay gối sau đầu, nghiêng mặt nhìn cậu: “Anh nghỉ ngay đây.”
Buổi trưa dịu mát, ngoài cửa sổ rặng cây rậm rạp bị gió thổi xào xạc.
Kỷ Ngọc Lâm không nói gì, thấy anh đã khép mắt, bản thân cũng bắt đầu mệt, đành nhắm mắt để mặc mình chìm vào giấc ngủ.
Người trên giường thở nhẹ, Bùi Nhẫn lại mở mắt, cố ý ngắm thêm cậu một lúc, khóe môi khẽ cong rồi mới tiếp tục ngủ bù.
Trước hoàng hôn, Kỷ Ngọc Lâm vừa tỉnh đã nhận được tin nhắn từ mẹ Kỷ.
Bà nói sẽ mang canh nhà nấu đến, còn hỏi cậu muốn ăn thêm gì thì nấu luôn mang tới.
Trong lúc cậu cúi đầu nhắn lại, nghe thấy tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra.
Kỷ Ngọc Lâm cúi đầu trả lời, nói với mẹ Kỷ rằng Bùi Nhẫn đang ở bên cạnh mình.
Thế là bữa tối mẹ Kỷ mang đến từ một phần thành hai phần.
Bùi Nhẫn lau mái tóc ướt ngắn bước ra, Kỷ Ngọc Lâm liền nói cho anh biết chuyện mẹ Kỷ sắp mang cơm tới.
Bùi Nhẫn dựa lười nhác lên sofa, cười: “Ở tỉnh A anh chẳng có mấy khẩu vị, thật nhớ tay nghề của dì.”
Ánh mắt anh quét một vòng quanh phòng bệnh rồi dừng lại trên gương mặt Kỷ Ngọc Lâm: “Có cần đổi phòng lớn hơn không, anh ngủ ở phòng trống bên cạnh cũng được.”
Cậu trợn to mắt: “Anh… anh định ở lại bệnh viện?”
Bùi Nhẫn cau mày: “Không thì sao?”
Anh nói: “Em làm phẫu thuật mà không nói cho anh biết. Giờ anh đã về, ở lại viện với em chẳng phải tốt hơn sao?”
Kỷ Ngọc Lâm nghẹn lời.
Cậu nhỏ giọng: “Anh về rồi, không ghé qua nhà xem sao?”
Bùi Nhẫn bật cười: “Trước khi đi tỉnh A, anh đã nói rõ với họ rồi.” Anh đi tới ngồi trước mặt cậu, “Ngược lại là em, lúc anh hiếm hoi được nghỉ, muốn về thăm em, em lại cứ úp mở, tìm đủ cớ để tránh. Vì sao không chịu gặp anh?”
Tim Kỷ Ngọc Lâm khẽ run. Cậu vốn định nhân kỳ nghỉ giảm bớt thời gian ở cạnh Bùi Nhẫn, trong điện thoại vẫn nói chuyện hòa nhã êm dịu, không ngờ anh vẫn nhận ra.
Hàng mi cậu rủ xuống, đường nét ôn hòa nhã nhặn trong mắt anh lại như có chút đáng thương.
Cậu nói: “Trước khi phẫu thuật, bác sĩ dặn đừng suy nghĩ nhiều, em…”