Chương 39

Trong sân tập có một alpha cao lớn lạnh lùng đứng đó, sau khi Bùi Nhẫn bắn xong một lượt liền ghi chép gì đó.

Bùi Nhẫn vác súng đến gần alpha đó trao đổi vài câu, rồi mới quay đầu lại, ánh mắt sắc bén thoáng dịu xuống khi nhìn thấy Kỷ Ngọc Lâm, khẽ vẫy tay:

“Lâm Lâm, lại đây.”

Toàn thân Bùi Nhẫn đẫm mồ hôi, cơ bắp nơi cánh tay căng chặt, giọt mồ hôi dính vào da.

Anh không đến quá gần Kỷ Ngọc Lâm, thở nhẹ vài hơi: “Muốn thử không?”

Kỷ Ngọc Lâm từ nhỏ chỉ biết chơi đàn, chưa từng chạm vào những thứ nguy hiểm như vậy.

Cậu gần như không do dự gật đầu: “Muốn…”

Bùi Nhẫn giơ tay dẫn đường: “Đi theo anh.”

Tập đoàn Bùi thị chế tạo đủ loại công nghệ tối tân, kho vũ khí riêng của Bùi Nhẫn chẳng khác nào một cung điện lạnh lẽo đầy rẫy những thiết bị quân dụng chưa từng thấy.

Anh chọn một khẩu súng ngắn nhỏ gọn đưa cho Kỷ Ngọc Lâm, vừa tay đến bất ngờ.

Kỷ Ngọc Lâm theo anh đi vào phòng tập bắn, cậu hỏi: “Anh không luyện nữa à?”

Bùi Nhẫn: “Anh luyện từ sáng đến giờ rồi. Dữ liệu huấn luyện viên Chu cần cũng đã ghi xong, giờ anh dành thời gian cho em.”

Anh giới thiệu: “Chu Khôn trước đây là người đứng đầu khu bốn, sau bị thương mới rút khỏi vị trí.”

Bùi Nhẫn điều chỉnh khoảng cách bia bắn. Khẩu súng anh chọn cho Kỷ Ngọc Lâm có độ bao dung rất cao, nhẹ và gọn, rất phù hợp cho người chưa từng chạm vào súng.

Sau khi giảng giải vài bước cơ bản, Kỷ Ngọc Lâm lập tức nhập trạng thái, theo lời anh dạy mà ngắm về phía hồng tâm của bia.

Một tiếng súng vang lên. Kỷ Ngọc Lâm nhìn điểm đạn lệch mà nhíu mày, lại làm thêm lần nữa.

Bùi Nhẫn bật cười.

“Em bắn súng mà cũng tao nhã vậy.”

Kỷ Ngọc Lâm nghiêng mặt nhìn anh: “Có sao?”

Bùi Nhẫn cười nhẹ: “Có.”

Anh nắm lấy tay cậu: “Góc không đúng. Nhìn anh bắn bên này.”

Thân thể từ phía sau áp sát khiến Kỷ Ngọc Lâm nhất thời thất thần. Bùi Nhẫn dạy xong liền buông tay, động viên: “Thử thêm vài lần nữa.”

“Ồ…” Kỷ Ngọc Lâm đáp nhỏ.

Cậu không chỉ bắn súng mà còn thử thêm mấy loại vũ khí khác. Lúc Bùi Nhẫn quay lại huấn luyện, cậu đứng bên cạnh tự mình nghịch.

Kỷ Ngọc Lâm rất hiếm khi làm những chuyện vượt khuôn như vậy, thậm chí vì mải chơi mà chạm vào loại vũ khí vượt quá sức chịu đựng của cậu.

Khi về đến căn hộ, lưng Kỷ Ngọc Lâm vẫn còn hơi đẫm mồ hôi. Bàn tay buông bên hông đột nhiên bị Bùi Nhẫn nắm lấy.

Bùi Nhẫn cau mày: “Sao còn bị thương?”

Tâm tư muốn giấu bị phát hiện khiến mặt Kỷ Ngọc Lâm nóng bừng.

“Lúc nãy em…” Cậu làm động tác mô phỏng, “chơi cái thứ có hình dạng kia nên lỡ bị cứa vào tay.”

Bùi Nhẫn giữ tay cậu, đi tìm hộp thuốc.

Alpha cao lớn nửa quỳ xuống, dùng nước sát khuẩn xử lý vết thương ở ngón tay cậu, cuối cùng dán lên một miếng băng cá nhân màu xanh nhỏ xíu.

“Lâm Lâm, em hiếm khi thích chơi như vậy anh không trách, nhưng lần sau chú ý chút. Có thương thì đừng giấu, dù nhỏ cũng không được giấu.”

Kỷ Ngọc Lâm nhìn ngón tay đang được anh giữ, nhìn lên gương mặt trưởng thành, tuấn tú của người trước mặt, khẽ gật đầu.

Bùi Nhẫn nói: “Chẳng bao giờ khiến anh bớt lo cả.” Giọng nghe như bất đắc dĩ, nhưng khóe môi vẫn luôn mang ý cười.

Yết hầu Kỷ Ngọc Lâm khẽ động.

Cùng lúc đó, cậu dường như ngửi thấy mùi hương lạnh nhạt của tuyết tùng.

Mùi hương mát lạnh, trong trẻo. Cơ thể Kỷ Ngọc Lâm cứng đờ, vội rụt tay lại.

Bùi Nhẫn kinh ngạc: “Lâm Lâm, em chạy gì vậy, ”

Kỷ Ngọc Lâm chạy thẳng về phòng. Cậu ngơ ngác giơ ngón tay dán băng cá nhân lên, mặt đỏ đến nỗi không dám tin.

“Có phải khứu giác mình loạn rồi không…” Lẩm bẩm một câu, cậu giơ mu bàn tay che lên mặt, trong đầu không kìm được hiện lên gương mặt anh tuấn sắc nét của Bùi Nhẫn.

Cậu thất thần rồi chùng xuống. Bốn năm nay, Bùi Nhẫn đã trở thành một người đàn ông chín chắn, xuất sắc, còn cậu dường như vẫn ngây ngô như ban đầu.