Bùi Nhẫn nhìn chằm chằm vòng nước ấy, sau đó lại nhìn về phía gương mặt của Kỷ Ngọc Lâm.
Đường nét trên gương mặt omega không thay đổi nhiều, vẫn dịu dàng nhã nhặn như trong ký ức, ánh mắt trong trẻo, sạch sẽ.
Kỷ Ngọc Lâm lúc này yên tĩnh lạ thường, cố tình không trả lời câu hỏi của anh.
Trong lòng Bùi Nhẫn chợt sinh ra một chút cảm giác xa lạ mơ hồ.
Anh nhíu mày, không thích cảm giác ấy, giống như giữa anh và Kỷ Ngọc Lâm bất ngờ xuất hiện một khoảng cách mà anh không biết từ đâu mà có.
Bùi Nhẫn khẽ hắng giọng: “Lâm Lâm.”
Kỷ Ngọc Lâm như bừng tỉnh từ trong mộng, quay đầu nở nụ cười rạng rỡ với anh.
“Có vài chuyện đúng là em chưa kể với anh.”
Lông mày Bùi Nhẫn hơi giật.
Kỷ Ngọc Lâm cúi đầu: “Anh cũng đâu có nói với em chuyện Cao Văn theo đuổi anh, còn mấy chuyện khác nữa.”
Bùi Nhẫn đáp: “Những người đó đâu đáng để kể cho em, anh có thích họ đâu.”
Kỷ Ngọc Lâm gật đầu như không có gì: “Em cũng vậy, không phải cố ý giấu anh đâu, đừng giận.”
Rồi Bùi Nhẫn hỏi điều mà anh để tâm nhất:
“Lâm Lâm, có nhiều người theo đuổi em trong âm thầm thật à?”
Vừa dứt lời, anh cảm thấy những câu nói đó thật vô nghĩa.
Kỷ Ngọc Lâm dịu dàng, anh đối với cậu chăm chút từng li từng tí, quý như báu vật. Mà đã là báu vật, bị người khác nhắm đến cũng là điều dễ hiểu.
Càng nghĩ, lòng Bùi Nhẫn càng nghẹn lại, có lẽ một ngày nào đó Kỷ Ngọc Lâm cũng sẽ ở bên người khác, nhưng anh hy vọng ngày đó không phải bây giờ.
Đột nhiên, Kỷ Ngọc Lâm kéo tay áo anh: “Mưa rồi.”
Cơn mưa đầu thu đổ xuống bất ngờ.
Từng giọt rơi lất phất trên mi, trên má. Bùi Nhẫn nắm lấy tay Kỷ Ngọc Lâm kéo cậu đứng dậy.
“Về thôi, dính mưa dễ bị cảm lắm.”
Kỷ Ngọc Lâm bị Bùi Nhẫn kéo đi, vừa bất đắc dĩ vừa muốn gạt tay anh ra, nhưng mấy ngón tay mạnh mẽ ấy lại siết chặt lấy tay cậu, như thể đang nâng niu một thứ quý giá không nỡ buông.
Rõ ràng vừa nãy hai người như đang cãi nhau, vậy mà giờ lại cùng nhau chạy dưới mưa.
Kỷ Ngọc Lâm ngẩng đầu nhìn Bùi Nhẫn, hai ánh mắt chạm nhau, không hẹn mà cùng bật cười.
Kỷ Ngọc Lâm ngạc nhiên: “Bùi Nhẫn, chẳng lẽ anh cũng nhớ ra chuyện đó?”
Bùi Nhẫn đưa tay lau mưa dính trên mi mắt cậu: “Lần đầu tiên anh dắt em đi dạo dưới mưa, lúc đó em rất vui, nhưng sau đó anh cực kỳ hối hận.”
Một trận mưa khiến Kỷ Ngọc Lâm sốt mấy ngày, Bùi Nhẫn vẫn luôn day dứt.
Kỷ Ngọc Lâm như hoài niệm: “Từ đó về sau chưa từng đi dạo mưa thoải mái như bây giờ nữa.”
Hai người một trước một sau về đến căn hộ, Kỷ Ngọc Lâm tắm xong bước ra, khoác chiếc áo ngủ xanh rộng thùng thình. Bùi Nhẫn đang rót nước.
Ánh mắt anh dừng lại phía sau Kỷ Ngọc Lâm, hành động tự nhiên, giơ tay lau giọt nước còn đọng lại: “Đi lấy khăn lau tóc đi.”
Kỷ Ngọc Lâm như chú thỏ bị hoảng, nhảy lùi một bước, chậm rãi đáp: “Ừm.”
Bùi Nhẫn đẩy ly nước về phía cậu: “Cuối tuần có dự định gì không?”
Kỷ Ngọc Lâm: “Luyện đàn…”
Bùi Nhẫn: “Chậc, ngày nào cũng chui trong phòng đàn,” anh ngừng lại, “bản nhạc lần trước hứa thu cho anh đâu rồi?”
Kỷ Ngọc Lâm: “Em thu rồi, tối gửi cho anh.”
Khóe môi Bùi Nhẫn đầy ý cười: “Cuối tuần anh đi luyện bắn, em đánh đàn xong thì nghỉ ngơi một buổi chiều được không?”
Bùi Nhẫn có địa điểm luyện tập riêng, huấn luyện viên của anh là người từ hệ thống Liên minh chuyển xuống.
Chiều hôm đó, Kỷ Ngọc Lâm theo định vị Bùi Nhẫn gửi, đi xe tới một khu công nghệ, báo tên ở cổng, được bảo vệ trực tiếp đưa vào trong.
Khu công nghệ chia thành nhiều khu vực, Kỷ Ngọc Lâm trông thấy Bùi Nhẫn đang luyện bắn trong nhà tập.
Mục tiêu bắn di chuyển cực nhanh đến mức hoa mắt, Bùi Nhẫn tập trung cao độ, ngắm trúng ngay hồng tâm.
Tiếng súng vang không ngớt khiến tai Kỷ Ngọc Lâm hơi ù, nhưng cậu vẫn không lùi bước.