Sinh viên tính tình thẳng thắn thì huýt sáo tỏ tình ngay trong sân. Người rụt rè thì chờ ở góc khuất mong được làm quen.
Kỷ Ngọc Lâm vốn định rời khán phòng trước, ra cửa chính đợi Bùi Nhẫn để cùng về. Nhưng khi cậu nhìn thấy dòng người đông nghẹt chắn cả lối ra, lập tức từ bỏ ý định, lặng lẽ tìm một góc yên tĩnh.
Phía sau hậu trường, Bùi Nhẫn đã thay bộ quân phục ướt đẫm mồ hôi. Có bạn học gọi anh: “Đi ăn đêm không?”
Bùi Nhẫn xem đồng hồ, lười biếng đáp: “Hôm nay không đi, hôm khác nhé.”
“Không phải chứ, lại không đi à?”
“Có phải cái omega vừa đưa nước cho cậu đang đợi ở ngoài không? Hình như là khoa Biểu diễn nhạc cụ… Kỷ Ngọc Lâm gì đó? Nhiều người theo đuổi lắm đấy.”
Bùi Nhẫn quay lại: “Nhiều người theo đuổi cậu ấy?”
“Ừ, hai người không phải anh em tốt sao? Sao chuyện này cũng không biết?”
Bùi Nhẫn: “…”
Anh thật sự không biết, và Kỷ Ngọc Lâm cũng chưa từng nói với anh.
Anh nhìn quanh đám bạn, cười như không cười: “Cảm ơn.”
Nói xong liền bỏ đi, mấy người kia nhìn nhau.
“Bùi Nhẫn sao thế? Trông không vui cho lắm.”
Học cùng Bùi Nhẫn bốn năm, họ biết ánh mắt đó là kiểu “nửa cười nửa không”, nhưng thực chất là đang giận.
“Có liên quan tới Kỷ Ngọc Lâm không?”
Có người không nhịn được đùa: “Không phải là anh em à? Sao trông Bùi Nhẫn như kiểu vợ bị người ta cướp mất thế?”
-
Bùi Nhẫn tìm được Kỷ Ngọc Lâm đang ngồi ở góc.
Omega thân hình mảnh mai, vào thu rồi nên buổi tối trở gió, mà cậu thì đủ thứ bệnh vặt. Lúc người ta còn mặc áo thu hay áo ngắn tay, Kỷ Ngọc Lâm đã tự giác khoác áo ngoài, cổ áo che kín, trông vừa ngoan ngoãn vừa chững chạc.
Từ nhỏ đến lớn, ngoài vấn đề sức khỏe, Kỷ Ngọc Lâm không có điểm nào để chê, thậm chí còn khiến người ta cảm thấy, giá như cậu nghịch ngợm một chút thì tốt hơn.
Nghe tiếng bước chân, Kỷ Ngọc Lâm quay đầu lại, ngước mắt nhìn, chạm vào ánh mắt của Bùi Nhẫn đang dõi xuống mình.
“Anh tới rồi.”
Bùi Nhẫn nắm lấy tay cậu kéo dậy: “Sao lại ngồi ở góc này?”
Kỷ Ngọc Lâm mỉm cười: “Ngoài cửa đông người quá.”
Gió thu mát lạnh thổi qua, ánh đèn lờ mờ. Kỷ Ngọc Lâm xòe tay ra lắc nhẹ, ngón tay khẽ chạm vào bóng của Bùi Nhẫn dưới chân.
Bùi Nhẫn bật cười vì hành động nhỏ ấy: “Đi dạo một lát nhé.”
Kỷ Ngọc Lâm ánh mắt long lanh sáng rỡ: “Ừ.”
Sau khi khai giảng, cả hai đều bận rộn với việc học và luyện tập, lại thêm thời gian nghỉ lễ tách biệt, khiến Kỷ Ngọc Lâm thoáng cảm giác như đã rất lâu không gặp lại Bùi Nhẫn.
Tối nay được nhìn thấy Bùi Nhẫn lạnh lùng quả cảm trên sân đối kháng, cậu chợt nhận ra có lẽ mình đã bỏ lỡ quá nhiều điều rồi.
Vì thế mà lúc nãy cậu không suy nghĩ gì đã đồng ý ngay lời Bùi Nhẫn.
Hai người đi dọc theo con đường rợp bóng cây, hướng về phía một hồ nhân tạo. Gió thu mang theo mùi lá cây nửa khô nửa héo.
Kỷ Ngọc Lâm hơi cong khóe mắt, lặng lẽ nhìn mặt hồ.
Ánh đèn lấp lánh phản chiếu lên làn nước gợn sóng, bên cạnh có Bùi Nhẫn im lặng đồng hành, Kỷ Ngọc Lâm híp mắt đầy dễ chịu, như một chú mèo ngoan ngoãn thường ngày bỗng thả lỏng, lười biếng êm ả.
Thấy không khí vừa đủ, Bùi Nhẫn mới hỏi câu đã nhịn suốt cả quãng đường: “Dạo này còn ai làm phiền em nữa không?”
Kỷ Ngọc Lâm có vẻ kỳ lạ: “Dạo này anh hay hỏi mấy chuyện kiểu này nhỉ.”
Bùi Nhẫn im bặt.
Anh nói khẽ: “Tính em đơn thuần, bình thường cũng ít giao tiếp, anh sợ em bị người ta lừa.”
Kỷ Ngọc Lâm bật cười, dùng tay vỗ nhẹ vào má đang ê ẩm.
Bùi Nhẫn thu lại ánh mắt chứa đựng sắc thái khó đoán, làm bộ lạnh nhạt.
Cả hai đi một vòng lớn, Kỷ Ngọc Lâm mỏi chân ngồi xuống ghế nghỉ bên hồ, nhặt một viên đá nhỏ ném ra mặt nước.
Viên đá xoay ba vòng, gợn lên những vòng sóng lăn tăn.