Chương 36

Kỷ Ngọc Lâm đi theo bản đồ vào khán đài, vừa gửi tin nhắn cho Bùi Nhẫn, thì liền có một nam sinh đi xuyên qua đại sảnh, đưa cậu ra khỏi đám đông.

Ở khu vực hậu trường, ánh mắt Kỷ Ngọc Lâm chạm phải Bùi Nhẫn trong bộ quân phục huấn luyện ngụy trang, anh đang cúi đầu, ngón tay chỉ lên sa bàn, trao đổi gì đó với người bên cạnh.

Kỷ Ngọc Lâm định tìm một chiếc ghế nơi góc khuất để ngồi, nhưng lại thấy Bùi Nhẫn giơ tay lên chỉ, rồi khẽ vẽ một đường trong không khí, ra hiệu cho cậu ngồi đúng vị trí có áo khoác của anh đang treo sẵn.

Cậu liếc nhìn chiếc ghế phủ áo khoác của Bùi Nhẫn, lặng lẽ làm theo.

Sàn thi đấu của trận đối kháng được chọn ngẫu nhiên, là rừng mưa nhiệt đới. Trong môi trường mô phỏng siêu công nghệ, cảnh vật chuyển đổi một cách ngoạn mục khiến người ta choáng ngợp.

Vùng rừng rậm nóng ẩm như một tòa cổ thành khổng lồ ngột ngạt, bao phủ lấy hai đội sắp tham gia trận chiến.

Bùi Nhẫn nhẹ nhàng nhảy khỏi sa bàn, ánh mắt sắc sảo, mày kiếm rạng rỡ.

Luồng khí lạnh thanh khiết tỏa ra từ anh, rơi xuống bên cạnh Kỷ Ngọc Lâm.

Cậu lấy lại tinh thần khỏi cơn mơ màng: “Anh không lên sân à?”

Bùi Nhẫn khoác một tay lên lưng ghế Kỷ Ngọc Lâm, thả lỏng: “Hiệp sau anh mới vào.”

Trận đối kháng bắt đầu, ánh sáng và bóng tối liên tục đan xen. Khí hậu mô phỏng của rừng mưa chân thật đến nghẹt thở khiến Kỷ Ngọc Lâm có chút khó chịu.

Bàn tay cậu chợt mát lạnh, là Bùi Nhẫn đưa cho một chai nước.

Kỷ Ngọc Lâm vặn nắp đã mở sẵn, uống mấy ngụm, mắt vẫn dõi theo đội hình di chuyển trong rừng.

Bùi Nhẫn ghé sát, mỉm cười: “Em hiểu được không?”

Kỷ Ngọc Lâm nửa hiểu nửa không, nhưng nhìn cảnh đối đầu lại thấy máu sôi sục.

Giọng nói trầm thấp của Bùi Nhẫn thỉnh thoảng vang bên tai, giải thích từng điểm chiến thuật. Kỷ Ngọc Lâm dần bắt kịp mạch suy nghĩ, bắt đầu cảm nhận được sự thú vị khi quan sát toàn cục như từ góc nhìn của Thượng Đế.

Hiệp một giằng co căng thẳng, hai bên ăn miếng trả miếng.

Sang hiệp hai, Bùi Nhẫn vào sân, Kỷ Ngọc Lâm nín thở dõi theo bóng dáng anh rời khỏi vị trí. Sau khi anh vào rừng, cậu dồn toàn bộ sự chú ý vào trận đấu.

Dù là từ góc nhìn khách quan, nhưng trong lòng thiên vị, Kỷ Ngọc Lâm không ngừng tìm kiếm bóng dáng Bùi Nhẫn.

Tiếng súng xé ngang rừng mưa vang lên không ngừng, ngột ngạt và căng thẳng. Không chỉ Kỷ Ngọc Lâm, cả khán giả trong sân đều nín lặng theo dõi diễn biến nghẹt thở.

Ống kính lia đến Bùi Nhẫn, Kỷ Ngọc Lâm lập tức không rời mắt.

Cậu vui sướиɠ khi thấy Bùi Nhẫn bắn trúng đối thủ, mà mỗi lần anh lâm vào hiểm cảnh, tim cậu lại thắt lại.

Hiệp hai kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng kết thúc trong tiếng reo hò vang dội.

Kỷ Ngọc Lâm lau mồ hôi trong lòng bàn tay, điều chỉnh lại nhịp thở. Cậu thấy Bùi Nhẫn cùng đồng đội đập tay ăn mừng chiến thắng, bầu không khí sôi động. Bùi Nhẫn nói vài câu với các bạn rồi tiến thẳng về phía cậu.

Hơi thở ẩm nóng đẫm mồ hôi như bao phủ lấy cảm quan của Kỷ Ngọc Lâm, khiến cậu nhất thời quên mất mình đang ở đâu.

Bùi Nhẫn đưa tay vuốt mồ hôi nơi trán, vùng cổ đỏ bừng do vận động kịch liệt, anh nhếch môi cười với Kỷ Ngọc Lâm, nụ cười thẳng thắn và mãnh liệt.

Kỷ Ngọc Lâm nhất thời không biết tay nên để đâu, đầu óc nóng lên, vội đưa chai nước uống dở cho anh.

Bùi Nhẫn không để ý tiểu tiết, ngửa đầu uống cạn sạch.

Trong phòng nghỉ phía sau sân khấu, mấy alpha vừa kết thúc trận đối kháng đều đồng loạt nhìn về phía họ.

Bùi Nhẫn bóp dẹp chai nước, đầy kiêu ngạo: “Nhìn gì, ghen tỵ à?”

-

Trận đối kháng do Học viện Quân sự Liên minh tổ chức kết thúc đầy kịch tính, đã mười giờ đêm, khán phòng vẫn đông nghịt người, rất nhiều sinh viên chưa muốn rời đi.

Tuổi mười mấy hai mươi, chính là thời kỳ hormone bùng phát không kiểm soát. Khi gặp người cùng tuổi mạnh mẽ xuất sắc, khó tránh khỏi tâm trạng xao động.