Gần bệnh viện có một con phố ẩm thực tên là Hương Tấn, hồi nhỏ Kỷ Ngọc Lâm rất thích ra đó vào cuối tuần. Vì cậu có vấn đề về tiêu hóa, nên ăn uống phải kiêng khem.
Mỗi lần thèm ăn quá không nhịn được, cậu sẽ mua mỗi món một chút để nếm thử, ăn vài miếng rồi phần còn lại đưa cho Bùi Nhẫn đi cùng ăn hết.
Kỷ Ngọc Lâm mở miệng: “Em muốn đi…”
Bùi Nhẫn: “Anh đưa em đi…”
Hai người bất ngờ cùng lên tiếng, đều sững lại.
Bùi Nhẫn cười thở dài: “Em nói trước đi.”
Chưa đợi Kỷ Ngọc Lâm nói tiếp, anh đã hỏi: “Lâm Lâm, em định nói là muốn đến Hương Tấn đúng không?”
Kỷ Ngọc Lâm: “…”
Hàng mi khẽ cụp xuống, lộ ra một đường cong mềm mại.
Bùi Nhẫn bật cười: “Anh cũng vừa nghĩ vậy, đến đó tìm một quán ăn rồi về trường sau.”
Xe rẽ vào đường Hương Chương sau năm phút, tiết lập thu đã qua, hai bên đường cây cối ngả màu vàng nhẹ.
Kỷ Ngọc Lâm tựa đầu vào cửa kính, sau gáy hướng về phía Bùi Nhẫn.
Bùi Nhẫn ánh mắt mang theo ý cười: “Nhìn ra điều gì rồi à?”
Kỷ Ngọc Lâm lộ chút tiếc nuối: “Chỗ đó hồi xưa có quán Trần Ký, giờ không thấy đâu nữa.”
Câu nói vừa dứt, trong lòng Bùi Nhẫn chợt sinh ra một ảo giác, không kiềm được mà nhớ lại một phần ký ức xưa.
Anh đậu xe xong, vòng sang bên kia mở cửa cho Kỷ Ngọc Lâm.
Bàn tay Bùi Nhẫn đặt lên mép cửa, chắn nhẹ: “Để hôm nào anh cho người đi hỏi thử xem.”
Cả hai đi vào một nhà hàng lâu đời, gọi phòng riêng.
Bùi Nhẫn đợi Kỷ Ngọc Lâm ngồi rồi lặng lẽ quan sát sắc mặt cậu.
“Em thật sự muốn ăn món ở Trần Ký đến vậy à?”
Kỷ Ngọc Lâm lập tức lắc đầu.
“Chỉ là đi vào mới thấy nhiều cửa tiệm thay đổi, không còn nhận ra nữa, cảnh cũ người xưa…”
Hồi bé, Kỷ Ngọc Lâm hay lén kéo Bùi Nhẫn ra Hương Chương ăn vặt. Mẹ cậu rất bao dung, thấy cậu thèm thì đành dặn dò đừng ăn nhiều đồ tạp.
Nhưng trẻ con làm sao nghe lọt tai lời khuyên, mà hồi đó dạ dày cậu lại rất yếu.
Có lần cùng Bùi Nhẫn ra đây ăn theo thói quen, kết quả tối đó phải vào cấp cứu mổ ruột, nằm viện cả tuần.
Mẹ cậu không trách mắng gì, còn chăm sóc ngày đêm.
Kỷ Ngọc Lâm khi ấy tự trách rất nhiều. Từ đó về sau không quay lại Hương Chương, ăn uống cũng chuyển hẳn sang thanh đạm dinh dưỡng, tránh xa mọi món dễ gây đau bụng.
Đã mấy năm không đến, cảnh vật nơi đây vẫn như trong ký ức, nhưng những cửa tiệm thì chẳng còn nhớ nổi cái nào.
Nhân viên bưng đồ ăn lên, Kỷ Ngọc Lâm tập trung ăn uống.
Bùi Nhẫn thu lại cảm xúc, ăn được một lúc mới mở lời: “Chiều nay em có hai tiết học, tan học xong không đến xem anh thi đấu à?”
Kỷ Ngọc Lâm: “Thi đấu?”
Bùi Nhẫn: “Trận đối kháng.”
“Ừ…” Kỷ Ngọc Lâm không muốn từ chối, vừa đáp một tiếng đã bị Bùi Nhẫn đút cho một miếng đồ ăn tinh xảo.
Cậu hơi do dự, Bùi Nhẫn lại đưa tiếp, giọng mang theo dụ dỗ: “Dụng cụ khác, cứ yên tâm ăn.”
“Lâm Lâm.”
Một cảm giác ngọt ngào kỳ quái như bẫy rập khiến Kỷ Ngọc Lâm không thể từ chối.
Cậu đành mở đôi môi mỏng ướt nhẹ, chấp nhận miếng đút ấy.
Bùi Nhẫn như đoán được điều cậu nghĩ, vẫn điềm nhiên như không.
“Đừng xa cách với anh như vậy, em còn nhớ hồi xưa anh theo em ra Hương Chương không? Những thứ anh ăn toàn là đồ em ăn dở đấy.”
Kỷ Ngọc Lâm: “…”
Nói thì nói vậy, nhưng hồi đó cậu còn nhỏ dại, giờ đã lớn rồi.
Gió thu mát rượi, Bùi Nhẫn có thể cảm nhận được tâm trạng tốt đẹp của Kỷ Ngọc Lâm sau khi rời khỏi Hương Chương. Đưa cậu về trường, anh không quên dặn: “Chiều nay đến xem trận đối kháng thì nhắn anh.”
Buổi trưa, Kỷ Ngọc Lâm đúng hẹn đến sân vận động xem thi đấu.
Học viện Quân sự liên minh có đầy đủ cơ sở vật chất, sân thi đấu chuyên dụng cũng không thiếu. Học sinh đến xem thi đấu đông nghịt, không khí náo nhiệt.