Kỷ Ngọc Lâm khựng lại một chút, rồi ngồi vào ghế mà anh đã kéo sẵn: “Chào buổi sáng.”
Hai người tựa như có sự ăn ý, không ai nhắc lại chuyện liên quan đến Chu Dược Bằng mấy hôm trước.
Kỷ Ngọc Lâm không muốn nói là vì sợ mình nghĩ nhiều quá, Bùi Nhẫn có lẽ vì tình cảm thân thiết nên luôn suy nghĩ cho cậu.
Dù sao từ trước đến nay, Bùi Nhẫn vẫn luôn đối tốt với cậu như thế, chăm sóc chu đáo chưa từng thay đổi. Nếu cậu cứ nghĩ sâu thêm, chỉ khiến bản thân thêm phiền lòng.
Cậu quay sang, bắt gặp ánh mắt Bùi Nhẫn đang mỉm cười nhìn mình, không thấy anh có cảm xúc nào khác thường.
Kỷ Ngọc Lâm thu lại suy nghĩ, không để bản thân suy diễn thêm nữa.
Bùi Nhẫn nói: “Anh đưa em đến trường. Hôm nay đến lịch hẹn tái khám rồi đúng không?”
Kỷ Ngọc Lâm nhẹ giọng: “Ừm.”
Bùi Nhẫn: “Trưa đi nhé, anh lái xe chở em qua, đi về hết bốn mươi phút thôi. Anh đã gọi điện báo trước với bệnh viện, khám xong còn có thời gian nghỉ trưa.”
Kỷ Ngọc Lâm: “Ừ…”
Bùi Nhẫn ngừng một chút: “Lâm Lâm, em không vui à?”
“Nếu là vì chuyện mấy hôm trước… anh đã suy nghĩ lại, đúng là anh không nên can thiệp vào mọi lựa chọn của em.”
Thật ra anh từng định nói với Kỷ Ngọc Lâm rằng: nếu em muốn quen thêm bạn mới thì cứ quen, sau này không hợp thì chia tay cũng không sao cả.
Nếu đổi là Cố Vũ hay Kỳ Lễ, Bùi Nhẫn thậm chí còn mong bọn họ sớm thất tình cho bớt kiêu.
Đây đều là chuyện nhỏ, không đáng bận tâm.
Nhưng khi giả định này rơi vào Kỷ Ngọc Lâm, Bùi Nhẫn mới nhận ra mình đúng là đang áp dụng tiêu chuẩn kép.
Điều mà anh thấy chấp nhận được ở người khác, lại không muốn để Kỷ Ngọc Lâm phải trải qua.
Thế nên, dù trong đầu nghĩ như vậy, nhưng cuối cùng anh vẫn không đủ thẳng thắn để nói hết với Kỷ Ngọc Lâm.
Lúc đến trường, khu giảng đường của Kỷ Ngọc Lâm nằm ở khu vực yên tĩnh phía sau, cậu không để Bùi Nhẫn đưa vào tận nơi.
Khu vực bên đó hầu hết đều là omega, nếu Bùi Nhẫn đưa cậu tới, rất dễ khiến hai người họ trở thành tâm điểm chú ý.
Bùi Nhẫn dừng bước: “Trước đây anh đưa em thì em cũng chẳng ý kiến gì.”
Kỷ Ngọc Lâm mỉm cười dịu dàng: “Giờ khác rồi, mấy người đó cứ tìm em riêng, em cũng không ứng phó nổi.”
Bùi Nhẫn nói: “Mặc kệ họ là được.”
Kỷ Ngọc Lâm khẽ lắc đầu: “Việc nên giải thích vẫn nên giải thích rõ ràng, nếu không họ sẽ hiểu lầm quan hệ của tụi mình.”
Bùi Nhẫn nhướng mày: “Quan hệ? Quan hệ gì?”
Anh cười cười: “Nếu là quan hệ yêu đương, thì đã sao?”
Ánh mắt Bùi Nhẫn mang theo sự kiêu ngạo vốn có: “Nếu họ biết điều thì sẽ nể mặt anh mà đừng đến làm phiền em nữa.”
Anh không nhịn được nói tiếp: “Không phải có alpha theo đuổi em à? Em bình thường chăm chăm vào đàn, nếu thấy phiền quá thì dùng anh làm bia chắn cũng chẳng sao, giống như hôm đó em giúp anh né Cao Văn vậy.”
“Em làm bạn trai giả của anh được thì để anh chắn giúp em mấy người kia cũng có gì to tát đâu. Giữa tụi mình vốn chẳng phân rạch ròi như vậy, đúng không?”
Lời Bùi Nhẫn nghe cũng rất hợp lý, chuyện bạn trai giả chỉ có hai người họ biết, sau này tìm cớ chia tay là xong.
Nhưng Kỷ Ngọc Lâm lại không đồng ý, cậu nhìn anh khẽ lắc đầu, không giải thích cụ thể nguyên nhân.
Kỷ Ngọc Lâm xoay lưng đi về hướng khu giảng đường, lúc quay đầu lại thấy Bùi Nhẫn vẫn đứng yên phía sau, bèn giơ tay vẫy nhẹ với anh.
Sáng hôm đó học kín tiết, kết thúc giờ học, sắc mặt Kỷ Ngọc Lâm có chút mệt mỏi.
Khu quanh giảng đường người ra người vào tấp nập, Kỷ Ngọc Lâm đến điểm hẹn gặp Bùi Nhẫn, rồi lên xe anh đến bệnh viện. Bác sĩ đã được sắp xếp, nhanh chóng tiếp nhận khám cho cậu.
Quá trình kiểm tra diễn ra suôn sẻ, tình trạng tuyến pheromone của Kỷ Ngọc Lâm hồi phục tốt, bác sĩ thậm chí không kê thuốc, cho cậu về luôn.