Bùi Nhẫn hừ lạnh: “Vậy nếu anh không hỏi thì em cũng chẳng định giải thích à?”
Kỷ Ngọc Lâm bất đắc dĩ nhìn anh.
Cậu vốn ôn hòa, ánh mắt hơi ngập ngừng.
Bùi Nhẫn nhìn cậu: “Sao thế?”
Kỷ Ngọc Lâm lắc đầu.
Cậu nói nhẹ nhàng: “Em vốn chẳng nghĩ gì sâu xa, ngược lại anh thì nóng tính thật đấy.”
Câu nói nửa đùa nửa thật ấy của Kỷ Ngọc Lâm khiến Bùi Nhẫn bất giác mở to mắt, lập tức siết lấy cổ tay cậu.
Kỷ Ngọc Lâm khẽ run, Bùi Nhẫn thu lại vẻ mệt mỏi giữa hàng mày sắc, rượu cũng tỉnh đi đôi phần.
Anh ngồi thẳng dậy, lật tay cậu lên đặt vào lòng bàn tay mình ngắm kỹ.
“Anh làm em đau à?”
Kỷ Ngọc Lâm cụp mắt.
Cậu không trả lời, sắc mặt cũng không rõ ràng. Lúc này Bùi Nhẫn mới lộ ra chút cáu kỉnh.
“Lâm Lâm, anh…”
Kỷ Ngọc Lâm bất ngờ hỏi: “Anh cứ hỏi em về Chu Dược Bằng, vậy còn anh và Cao Văn thì sao?”
Bùi Nhẫn sững người: “Gì cơ?” Anh lập tức phản ứng, vội giải thích: “Anh không nhắc đến Cao Văn là vì không cần thiết. Cậu ta chỉ là người ngoài, vậy thôi.”
Kỷ Ngọc Lâm đứng yên không động đậy: “Em với Chu Dược Bằng cũng chẳng thân.”
Bùi Nhẫn: “Không giống nhau.”
Kỷ Ngọc Lâm nghi hoặc: “Khác chỗ nào?”
Bùi Nhẫn nói: “Em từ trước đến giờ chỉ đắm chìm trong đàn nhạc, nhiều chuyện xã giao không nhìn rõ, không hiểu được tâm tư một số người.”
Anh nói với giọng dặn dò chân thành: “Anh sợ em bị lừa. Tóm lại, Chu Dược Bằng... ít tiếp xúc thì hơn.”
Màn đêm tĩnh lặng. Bùi Nhẫn, người lúc nào cũng thoải mái trước mặt Kỷ Ngọc Lâm, giờ đây lại có phần áp đặt.
Kỷ Ngọc Lâm dứt khoát gỡ tay khỏi sự giữ chặt của Bùi Nhẫn, đứng lên, cúi nhìn dáng anh ngả người trên sofa, môi khẽ mấp máy rồi quay người chạy về phòng không nói gì thêm.
Có lẽ đoán được Kỷ Ngọc Lâm chưa ngủ, đến ba giờ sáng Bùi Nhẫn vẫn nhắn tin cho cậu. Nhưng Kỷ Ngọc Lâm đang nửa mê nửa tỉnh, nhìn chằm chằm vào điện thoại rồi mặc kệ.
Cuối tuần hiếm khi rảnh, vốn dĩ là ngày nên thả lỏng, vậy mà sáng sớm Kỷ Ngọc Lâm đã đến phòng đàn tập luyện.
Khi Bùi Nhẫn thức dậy, bàn ăn chỉ còn phần điểm tâm cho một người. Anh ngẩn người, rồi đứng dậy đi đến cửa phòng đàn, khẽ đẩy hé cửa, âm thanh dương cầm vang ra.
Bùi Nhẫn không giấu động tĩnh, Kỷ Ngọc Lâm nghe được nhưng không quay đầu.
Bùi Nhẫn nhíu mày, thầm kêu không ổn.
Đang yên đang lành, Kỷ Ngọc Lâm lại giận anh, chiến tranh lạnh rồi.
Anh vừa ngủ dậy liền nhắn tin làm hòa với cậu, ý đồ rõ ràng đến mức không thể rõ hơn.
Vậy mà vì một người không đáng nhắc đến như Chu Dược Bằng, Kỷ Ngọc Lâm lại không thèm để ý đến anh.
Bùi Nhẫn không còn tâm trạng ăn uống, cũng không giống mọi hôm ngồi trong phòng khách yên lặng nghe đàn.
Anh chờ Kỷ Ngọc Lâm đánh xong một bản, mới gõ cửa. Đến khi cậu quay đầu liếc anh một cái, anh mới đẩy cửa bước vào.
Kỷ Ngọc Lâm đặt tay trên phím đàn, chưa kịp lên tiếng, thì Bùi Nhẫn đã nhỏ giọng nói: “Đừng giận anh nữa, tối qua anh uống hơi nhiều.”
Dạo gần đây anh càng lúc càng hay xen vào chuyện của Kỷ Ngọc Lâm. Lúc nhỏ cậu đã khiến anh phải lo, giờ lớn rồi cũng không bớt lại chút nào.
Nói đến đây, chính anh cũng bật cười trước.
“Em mà giận thì im re, ở cùng mái nhà còn cố tình không trả lời tin nhắn của anh.”
Bùi Nhẫn thở dài: “Anh thấy khả năng dỗ em chắc còn hơn cả sau này dỗ vợ. Đừng giận anh nữa được không?”
Kỷ Ngọc Lâm như bị ai đó chạm đến công tắc, cả trái tim như bị lửa của Bùi Nhẫn hơ qua.
Cậu chỉ khẽ “ừ” một tiếng, gương mặt tuấn tú dịu dàng khẽ đỏ lên.
Bùi Nhẫn lúc nào nói chuyện cũng không giữ miệng, gì mà “khả năng dỗ em còn hơn dỗ vợ”, cái đó mà so được à.
-
Sáng sớm, Kỷ Ngọc Lâm rửa mặt xong liền ra phòng khách dùng bữa.
Bùi Nhẫn ngẩng đầu gọi cậu, trong mắt mang theo ý cười nhàn nhạt, bộ dạng này là dáng vẻ thường thấy nhất mỗi khi ở cạnh cậu.