Chương 31

Bùi Nhẫn mang theo cả một bụng tâm trạng khó tả trở về căn hộ, tiện tay cầm luôn cây dù mà Kỷ Ngọc Lâm treo lên giá, định bụng lát nữa sẽ tìm cơ hội vứt nó vào thùng rác.

Kỷ Ngọc Lâm vào phòng thay quần áo, rồi ra phòng khách đun nước, nấu một nồi canh xua lạnh.

Cậu thấy Bùi Nhẫn vẫn đứng im, bèn đến gần hỏi: “Bùi Nhẫn, anh không đi thay đồ à?”

Bùi Nhẫn làm như không có gì, gật đầu: “Ừ.”

Đầu ngón tay anh co lại, gân tay dần nổi rõ.

“Lâm Lâm, em… em không phải đang có ý định yêu đương đấy chứ?”

Giọng anh nghe có vẻ lười biếng, nhưng thực ra vẫn luôn dõi theo nét mặt và phản ứng của Kỷ Ngọc Lâm.

Kỷ Ngọc Lâm kinh ngạc.

Bùi Nhẫn vẫn canh cánh mãi trong lòng hình ảnh Kỷ Ngọc Lâm đưa trà sữa cho Chu Dược Bằng.

-

Cuối thu nắng hanh khô, sinh viên Liên minh quân giáo vừa học vừa luyện tập cực nhọc mỗi ngày cuối cùng cũng đón được ngày đặc biệt nhất trong tháng, gọi là “Thứ Sáu Xám”.

“Thứ Sáu Xám”, nghĩa như tên gọi, là ngày sinh viên có thể "lách" một số nội quy, không cần tuân thủ hoàn toàn kỷ luật học viện.

Trường quân đội đề cao tinh thần phục tùng, nhưng không rõ bắt đầu từ năm nào đã lưu truyền một truyền thống: mỗi khi đến “Thứ Sáu Xám” của tháng này, sau tiết học buổi chiều, không ít alpha lén rời trường, đi chơi đến tận nửa đêm, hoặc làm gì khác.

Alpha ở tuổi mười mấy hai mươi là lúc dòng máu trong người sôi sục nhất, dù có kiềm chế, giữ lễ thế nào, thì trong cơ thể vẫn tồn tại những nhân tố dễ bùng nổ.

Về sau, trường quân đội dần ngầm thừa nhận “Thứ Sáu Xám” này như một sợi dây điều tiết quy tắc: có lúc siết chặt, có lúc buông lỏng, giả vờ làm ngơ để học sinh tự do hoạt động. Nhưng nếu xui xẻo, vẫn có thể bị bắt và xử phạt.

Chính cái cảm giác không đoán được khi nào siết, khi nào thả ấy lại khiến nhiều học viên gan dạ sẵn sàng đánh cược với "Thứ Sáu Xám".

Chu Dược Bằng đang trong tâm trạng vui vẻ vì hai hôm trước được Kỷ Ngọc Lâm mua cho một ly trà sữa. Gặp đúng "Thứ Sáu Xám", vui quá nên cùng bạn ký túc ra ngoài uống vài ly. Lúc về trường đã là nửa đêm, với người trẻ thì vẫn chưa muộn.

Mấy người họ đi đường tắt quay lại, đều là alpha đã rèn luyện bốn năm trong trường, tránh hệ thống an ninh, leo qua vài bức tường khuất thì cũng chẳng mấy khó khăn.

Vừa mới đặt chân vào trường, tầm nhìn trong đêm bỗng bị ánh đèn chiếu sáng.

Cả đám đồng loạt ngẩng đầu, thấy vài học sinh ủy ban kỷ luật đang cầm đèn soi, gương mặt đầy phức tạp, ánh mắt như đang nói: “Xui thiệt đó.”

Ngay phía sau họ, chủ tịch ủy ban Bùi Nhẫn đứng khoanh tay, ánh mắt lười biếng nhưng sắc lạnh quét qua.

Anh bước tới trước mặt alpha cao lớn nhất trong đám, từng chữ từng chữ vang lên: “Chu. Dược. Bằng.”

Trong giọng nói lờ mờ mang chút tư thù riêng.

Dù vậy, ngữ điệu của Bùi Nhẫn vốn dĩ đã như thế, người ngoài khó nhận ra khác biệt.

Chu Dược Bằng cứng họng, không cần biện hộ, chỉ cần nhìn vào ánh mắt của Bùi Nhẫn là biết hôm nay không thoát phạt.

Bùi Nhẫn thu lại ánh nhìn, xoay lưng nói: “Tất cả theo tôi đến sân huấn luyện.”

Đám học sinh bị bắt đưa mắt nhìn nhau, khẽ động khẩu hình: “Giờ sao?”

Trên đường, mấy alpha xui xẻo này không nghĩ ra đối sách, đành chấp nhận số phận, cam chịu lãnh phạt.

Sân huấn luyện vẫn còn vài sinh viên đang tập luyện. Ai cũng ngoái nhìn những học sinh bị ủy ban dắt đến, trong đó có Chu Dược Bằng, người rất quen mặt vì đứng đầu bảng xếp hạng.

Bùi Nhẫn trước tiên phân các học sinh khác làm bài tập thể lực phụ trợ. Đến lượt Chu Dược Bằng, anh nheo mắt, ánh mắt sâu thẳm: “Cậu theo tôi qua đây.”

Chu Dược Bằng đứng trước dàn thiết bị huấn luyện thể lực nặng nhất, vẻ mặt thoáng qua nét khó chịu.

“Bùi Nhẫn, tôi vi phạm quản lý thì chấp nhận bị phạt, nhưng cậu cũng không thể thiên vị rõ ràng vậy chứ, sao bài huấn luyện của tôi lại nặng hơn người khác?”