Chương 3

Kỷ Ngọc Lâm nghĩ có y tá chăm sóc là đủ, không muốn mẹ cứ vất vả chạy tới chạy lui.

Trước khi ngủ, cậu còn nhẹ nhàng nói: “Mẹ về nghỉ đi, tối con sẽ gọi video cho mẹ.”

Mẹ Kỷ vừa đi vừa ngoái lại không ngừng. Rõ ràng con trai bà từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, chưa từng khiến bà phải bận lòng, nhưng cũng chính vì vậy nên bà càng thương xót cậu hơn.

Kỷ Ngọc Lâm nhìn bóng lưng mẹ khuất dần, cậu nằm trên giường bệnh mà trằn trọc mãi vẫn chưa ngủ được.

Cậu mở danh bạ điện thoại, danh sách liên lạc vỏn vẹn vài cái tên. Ánh mắt cậu dừng lại ở số của Bùi Nhẫn, do dự mấy lần, cuối cùng vẫn không gọi.

Đúng như mẹ nói, cậu và Bùi Nhẫn quá thân thiết, thân đến mức cậu từng ngây ngô nghĩ rằng Bùi Nhẫn cũng thích mình giống như mình thích anh, rằng hai người sẽ tự nhiên mà ở bên nhau.

Nhưng sự thật là Bùi Nhẫn chưa từng có ý nghĩ ấy. Tình cảm này từ đầu đến cuối chỉ có một mình cậu giấu kín, chưa từng thổ lộ nửa lời.

Chính vì chưa từng nói ra, mối quan hệ của hai người mới giữ được trạng thái bạn bè tốt nhất.

Kỷ Ngọc Lâm lo lắng nếu có ngày cậu nói trắng ra, rất có thể Bùi Nhẫn sẽ xa lánh cậu, đến làm bạn cũng không thể nữa.

Hàng mi đen dài khẽ rũ xuống, che đi ánh mắt cô đơn. Trước khi phẫu thuật, Kỷ Ngọc Lâm cũng từng ảo tưởng.

Cậu đánh cược với chính mình, nếu ca phẫu thuật thành công, cậu có thể trở thành một omega bình thường, vậy thì cậu sẽ dũng cảm theo đuổi Bùi Nhẫn.

Thế nhưng phẫu thuật kết thúc, điều kỳ tích lại không xảy ra.

Cậu trở thành một omega không trọn vẹn, chẳng còn lý do gì để giữ lấy niềm hy vọng trong lòng này nữa.

Mối tình thầm lặng dành cho Bùi Nhẫn còn chưa kịp bắt đầu đã coi như đã chấm dứt.

Cậu phải buông tay thôi.

Kỷ Ngọc Lâm nắm chặt điện thoại, khóe môi gượng cười.

Điện thoại bỗng rung lên, cậu mở mắt nhìn, mấy tin nhắn liên tiếp hiện ra.

Là tin nhắn của Bùi Nhẫn.

[Lâm Lâm, giờ có tiện nghe máy không?]

[Chuyện quan trọng thế này sao không nói trước với anh?]

[Anh về rồi, giờ lập tức đến bệnh viện đây.]

-

Bùi Nhẫn đến rất nhanh, trên người anh vẫn mặc nguyên bộ đồ bảo hộ lúc làm việc, còn vương mùi gió cát khô khốc.

Kỷ Ngọc Lâm ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, hẹp dài của Bùi Nhẫn. Cậu thoáng thất thần, mười ngón tay siết trong chăn, rồi sau đó mỉm cười, khóe mắt cong cong: “Anh đến rồi à, Bùi Nhẫn.”

Bùi Nhẫn lớn hơn Kỷ Ngọc Lâm hai tuổi. Hai người quen nhau khi Kỷ Ngọc Lâm tám tuổi, Bùi Nhẫn mười tuổi, từ nhỏ đến lớn đều luôn bên nhau.

Từ lúc Kỷ Ngọc Lâm vẫn chưa bộc lộ chút đặc điểm phân hoá nào, thì Bùi Nhẫn mười bốn tuổi đã phân hoá hoàn toàn thành alpha cấp bậc S+ cao nhất.

Với ưu thế di truyền vượt trội, càng trưởng thành, Bùi Nhẫn càng xuất sắc toàn diện. Mà ánh mắt Kỷ Ngọc Lâm vẫn luôn không dời khỏi người anh bao giờ, cậu nhìn lâu đến mức tình cảm dành cho anh trở nên khác thường.

Ban đầu cậu còn ngây ngô chưa hiểu.

Nhưng hai người càng tiếp xúc, thứ tình cảm đó càng dễ nhận ra.

Những hành động trước kia vốn quen thuộc, không mấy để tâm, nay lại khiến trái tim Kỷ Ngọc Lâm rung động mãnh liệt.

Cậu quá chú ý đến từng cử động của Bùi Nhẫn. Chỉ cần nhớ lại bất kỳ chi tiết nào liên quan đến anh, trái tim cậu đều không yên.

Và cậu hiểu ra rồi, cậu thích Bùi Nhẫn.

Không chỉ là thích như bạn bè, hay anh em thân thiết, mà là thích với tất cả mơ tưởng, cả về tinh thần, thậm chí… sâu hơn một chút.

Cậu không dám nghĩ xa hơn.

“Lâm Lâm, em đang nghĩ gì thế?”

Mùi hương lạnh lẽo của alpha bao trùm lấy Kỷ Ngọc Lâm, là mùi cây tuyết tùng.

Kỷ Ngọc Lâm ngơ ngác, hàng mi dài run rẩy nâng lên, đối diện với anh.

Alpha có vẻ ngoài tuấn mỹ, mày dài mắt đen, đường nét vừa nghiêm chính vừa ẩn chút nguy hiểm.