Nhật Nhật: [Cảm ơn Lâm lão bản, lão bản hào phóng quá! Hẹn bữa khác nha, tối nay tôi mua trà sữa về cho cậu!]
Thông thường Kỷ Ngọc Lâm luyện đàn ở phòng nhạc đến chín giờ tối mới về, Lâm Hướng Dương dự định tối nay sẽ về sớm hơn nửa tiếng.
Lâm Lâm: [Hai người uống là được rồi, tôi đi phòng nhạc trước đây.]
Giờ trưa, căng tin khá đông sinh viên, một bàn omega ngồi gần đó đang tán gẫu gϊếŧ thời gian, bỗng im bặt khi thấy bóng dáng cao gầy đi ngang qua.
Đợi người đó đi xa, mấy omega mới thì thào: “Là Cao Văn bên ngành Thông tin kìa, nhìn mắt sưng sưng, chẳng lẽ lại bị Bùi Nhẫn từ chối nên khóc nữa à?”
“Bùi Nhẫn vốn không thích alpha mà, Cao Văn cũng kiên trì thật, từ năm hai tỏ tình đến tận năm tư vẫn chưa chịu bỏ cuộc.”
Kỷ Ngọc Lâm thì lặng lẽ xúc từng thìa pudding sữa trước mặt, nhưng toàn bộ chú ý đều dồn về người tên “Cao Văn” mà họ nhắc tới.
Chuyện Cao Văn theo đuổi Bùi Nhẫn, Kỷ Ngọc Lâm cũng có nghe qua, lúc mới lên năm nhất từng nghe anh nhắc đến trong một lần than phiền.
Omega mà bị Bùi Nhẫn từ chối thì thường không dai dẳng, dù sao người theo đuổi anh không thiếu. Nhưng alpha này lại đặc biệt kiên trì, suốt ba năm chưa từng bỏ cuộc.
Khi đó Bùi Nhẫn nhắc đến Cao Văn, không hề che giấu sự lạnh nhạt và ghét bỏ đối với người kia.
Vì không thích, nên đến sự phóng khoáng cũng lười ban phát.
Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất Kỷ Ngọc Lâm thấy Bùi Nhẫn lộ ra biểu cảm như vậy, cậu âm thầm ghi nhớ, trong lòng thầm sợ rằng nếu một ngày nào đó bản thân lỡ để lộ tình cảm, liệu Bùi Nhẫn có nhìn cậu bằng ánh mắt ấy không.
So với bị ghét bỏ, cậu thà cứ giữ mối quan hệ hiện tại với anh còn hơn.
Một omega khác nhún vai: “Ai mà biết được, chắc định tranh thủ lần cuối trước khi tốt nghiệp? Chứ nếu là tớ, bị từ chối một lần là tớ dẹp luôn!”
Một omega khác gật đầu đồng tình: “Bị người mình không thích theo đuổi mấy năm trời, đúng là phiền thiệt.”
Bị người không thích theo đuổi là một gánh nặng.
Kỷ Ngọc Lâm thu dọn vỏ pudding rỗng, sắc mặt bình tĩnh rời khỏi nhà ăn.
Ngẩng đầu lên, trời đầy mây xám.
Ánh sáng âm u, mây đen dày đặc.
Kỷ Ngọc Lâm vội vàng rảo bước đến phòng nhạc, chiều nay không có tiết, những phòng đàn thường ngày có người luyện giờ lại vắng lặng, phần lớn mọi người đều tranh thủ nghỉ ngơi thư giãn.
Cậu đặt ba lô xuống chỗ mình hay ngồi, ngón tay thon dài gõ thử phím đàn, sau khi vào trạng thái rất nhanh đã chìm đắm trong việc luyện bản nhạc mới.
Nước mưa trượt dài trên ô cửa kính sát đất của phòng đàn, phía xa mặt hồ mờ ảo nổi lên làn sương dày như mộng như ảo, những cây cỏ mọc bên hồ trong mưa đổ nghiêng ngả.
Mưa càng lúc càng lớn.
Kỷ Ngọc Lâm dừng tay đang chơi đàn, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ ngập trong mưa sương.
Nhóm ký túc xá liên tiếp hiện lên mười mấy tin nhắn, đều là do Lâm Hướng Dương gửi.
Nhật Nhật: [Lâm Lâm ơi, tụi tôi tạm thời chưa về được, bên này mưa lâu quá, chắc còn lâu mới ngớt.]
Nhật Nhật: [Mèo con giận dỗi jpg. Không về được mua trà sữa cho cậu rồi, cậu còn định thử hương vị mới của quán Trà Thiên đó!]
Từ chỗ họ đi chơi về lại trường ít nhất mất hai tiếng, Kỷ Ngọc Lâm bảo họ đợi mưa ngớt rồi hãy về, an toàn quan trọng hơn.
Sau mưa trời sẽ tối nhanh, Kỷ Ngọc Lâm thấy thời gian cũng gần sát, liền đứng dậy thu dọn rời đi, đóng kỹ cửa, là người cuối cùng rời khỏi phòng đàn.
Trời đen như mực, Kỷ Ngọc Lâm ngẩng đầu, những hạt mưa li ti rơi trên hàng lông mày dịu dàng của cậu.
Cậu đang định gọi cho Bùi Nhẫn thì có người bên cạnh gọi tên cậu.
Kỷ Ngọc Lâm nghiêng mắt nhìn sang, trong màn mưa có một bóng người cao lớn đang đứng.
Là một alpha. Người đó cầm một chiếc ô đen rất lớn, ngũ quan sáng sủa, mặc đồng phục đen, thấy Kỷ Ngọc Lâm nhìn qua liền nở nụ cười.