Gần khu căn hộ có siêu thị lớn phục vụ nhu cầu sinh hoạt hằng ngày, Kỷ Ngọc Lâm trước tiên mua mấy hộp miếng dán ức chế pheromone, sau đó lần lượt bổ sung những thứ còn thiếu.
Cậu chuyển sang khu vực trái cây, siêu thị rất ồn, khi Kỷ Ngọc Lâm nói chuyện phải ngẩng đầu lên, gần như áp sát bên tai Bùi Nhẫn.
“Trong tủ lạnh ngoài rượu ra thì chỉ có nước, em mua ít nguyên liệu về để sẵn.”
Khóe môi Bùi Nhẫn nở nụ cười lười nhác: “Em muốn sao cũng được.”
Anh thấy Kỷ Ngọc Lâm giơ tay định lấy món đồ trên kệ, liền tự động đưa tay ra lấy trước cậu một bước.
Bùi Nhẫn hỏi: “Em lấy cái này?”
Kỷ Ngọc Lâm gật đầu, vẻ mặt dịu dàng xen lẫn bất đắc dĩ.
Bùi Nhẫn đi cùng Kỷ Ngọc Lâm một vòng, khu thực phẩm tươi đông người qua lại, anh luôn kéo tay Kỷ Ngọc Lâm dẫn cậu tránh khỏi những chỗ dễ bị chen lấn.
Kỷ Ngọc Lâm không còn cách nào, ánh mắt rơi vào bàn tay đang vòng nhẹ qua tay mình, cậu mím môi, khẽ liếʍ môi, định mở miệng thì bàn tay đang đặt trên cánh tay đột nhiên buông ra, cổ tay cậu lại bị siết chặt.
Giữa kẽ tay của Kỷ Ngọc Lâm là những ngón tay dài và mạnh mẽ của Bùi Nhẫn đan vào.
Cậu ngẩn người ngẩng đầu lên, nhất thời không thốt nên lời.
Bùi Nhẫn bật cười: “Lâm Lâm, biểu cảm gì kỳ vậy?”
Anh lại nói: “Có người phiền phức đang bám theo gần đây, em giúp anh chắn một chút.”
Ánh mắt Kỷ Ngọc Lâm liếc xung quanh, thấy một alpha có vẻ ngoài tuấn tú trắng trẻo đang nhìn chằm chằm vào tay hai người đang nắm lấy nhau, nếu ánh mắt có thể phát lửa, e rằng tay cậu đã bị đốt thủng rồi.
Bùi Nhẫn không hề che giấu vẻ chán ghét hiện rõ trên mặt khi nhìn alpha đó, trong lòng Kỷ Ngọc Lâm khẽ rùng mình, lập tức đoán ra người đó có ý đồ với anh, mà anh thì lại rất phản cảm với sự đeo bám đó.
Cậu lặng lẽ nhìn ngón tay bị anh siết chặt, thầm tự nhắc mình ghi nhớ bài học này.
Thanh toán xong, Bùi Nhẫn một tay xách túi hàng, tay còn lại vẫn nắm chặt tay Kỷ Ngọc Lâm không buông.
Kỷ Ngọc Lâm vẫn để anh dắt đi trong im lặng, mãi đến khi cảm giác ánh nhìn của người nọ biến mất, cậu mới thử rút tay mình ra khỏi tay anh.
Bùi Nhẫn không thả ra, ngược lại còn bóp nhẹ vào gốc ngón tay của cậu: “Lâm Lâm gầy quá.”
Kỷ Ngọc Lâm: “… Người đó đi rồi.”
Lúc này Bùi Nhẫn mới buông tay cậu ra.
Kỷ Ngọc Lâm che giấu sự dè dặt trong mắt, trở lại vẻ điềm nhiên tự nhiên khi giao tiếp như bạn bè.
“Bùi Nhẫn, anh… ổn chứ?”
Bùi Nhẫn nói: “Anh thì có chuyện gì được chứ.”
Anh nhìn cậu: “Người đó anh từ chối mấy lần rồi, hôm nay đυ.ng phải chỉ là ngoài ý muốn thôi.”
Kỷ Ngọc Lâm vẫn giữ nụ cười mỉm.
Bùi Nhẫn nói tiếp: “Nếu sau này có ai theo đuổi em khiến em thấy phiền, nhớ đừng giấu anh.”
Anh nhớ có không ít người từng theo đuổi Kỷ Ngọc Lâm, trong lòng bỗng dâng lên một ngọn lửa khó tả.
-
Học kỳ này Kỷ Ngọc Lâm không có nhiều tiết, các bạn học nhân dịp rảnh rỗi cũng tranh thủ nghỉ ngơi hoặc đi du lịch ngắn ngày. Cả Lâm Hướng Dương cũng đang xúi ba người trong phòng ký túc lên kế hoạch đi chơi ở đâu đó gần gần.
Hoàng Thiên Thiên thì không có ý kiến, bảo làm gì cũng được.
Thế là Lâm Hướng Dương chuyển mục tiêu sang Kỷ Ngọc Lâm, liên tục @ cậu trong nhóm chat ký túc xá.
Nhật Nhật: [Chiều không có tiết, tối cũng rảnh, cả buổi chiều mà không ra ngoài thư giãn thì phí thời gian lắm đó Lâm Lâm~]
Nhật Nhật: [Mắt mèo to tròn jpg]
Nhật Nhật: [Cầy hương lăn lộn jpg]
Kỷ Ngọc Lâm xem qua mấy bản nhạc mới tải về trong máy, rồi chuyển lại giao diện nhóm chat, lắc đầu cười.
Lâm Lâm: [Có mấy bản nhạc mới tôi muốn luyện thêm vài hôm nữa, để dịp khác đi chơi với mọi người nha.]
Cậu gửi một bao lì xì trong nhóm, Lâm Hướng Dương nhận ngay lập tức, Hoàng Thiên Thiên chậm hơn vài phút mới nhận.