Chương 27

Cậu báo với mẹ chuyện dọn nhà đã đâu vào đấy, môi trường ở đây rất tốt, còn hứa sẽ ăn uống đúng giờ, để bà đỡ lo.

Người lớn hay lo xa, từ nhỏ đến lớn Kỷ Ngọc Lâm luôn ngoan ngoãn không gây phiền phức, nhưng lại đặc biệt kiên nhẫn trong việc an ủi người thân.

An ủi mẹ xong, cậu liếc sang alpha bên cạnh đang cười tươi như nắng, cúi đầu dùng app chuyển cho Bùi Nhẫn một khoản tiền.

Tiền đó là khoản dành dụm riêng suốt mấy năm nay của cậu: “Em trả trước ba tháng tiền thuê nhà.”

Bùi Nhẫn chẳng buồn liếc mắt, chỉ bảo cậu tiếp tục ăn đi.

Kỷ Ngọc Lâm nói: “Chiều em sẽ quay về phòng đàn ở trường luyện một lát, rồi ghé siêu thị mua mấy đồ dùng cần thiết, tối mới về, anh muốn ăn gì để em mua về luôn?”

Bùi Nhẫn chống cằm, nói: “Cuối tuần nào em cũng đi về giữa trường và nhà để luyện đàn cũng phiền phức, mai anh cho người mang một cây đàn qua đây đặt sẵn.”

Kỷ Ngọc Lâm giật mình: “Đừng!”

Cậu nhìn anh không tán đồng: “Phí tổn quá, em biết anh không thiếu tiền nhưng mà…”

Bùi Nhẫn nói: “Sắp đến sinh nhật em rồi, coi như anh tặng quà trước.”

Kỷ Ngọc Lâm: “…”

Nếu cậu nhớ không lầm, sinh nhật mình rơi vào đầu đông, bây giờ mới chỉ vừa lập thu, hơn nữa một cây đàn piano giá trị không nhỏ, loại mà Bùi Nhẫn chọn chắc chắn không rẻ, có khi cậu phải cày mấy năm mới trả nổi.

Thậm chí... còn chẳng trả nổi...

Bùi Nhẫn nhìn chằm chằm cậu: “Lâm Lâm không muốn nhận?”

Vốn dĩ Kỷ Ngọc Lâm luôn dịu dàng thanh nhã, lúc này lại quay lưng về phía Bùi Nhẫn, môi mím nhẹ.

Cậu hiếm khi cố chấp, lúc nào cũng ôn hòa dễ gần, trông như ai cũng có thể chạm vào.

Nếu để Bùi Nhẫn nhớ lại những lần cậu giận thật sự, có lẽ chỉ có một lần năm cậu mười bảy tuổi, anh bị thương vì đua xe, cứ tưởng không có gì, ai ngờ vì chuyện đó mà Kỷ Ngọc Lâm giận đến ba ngày không nói chuyện.

Một omega dịu dàng như nước, chính vì mềm mỏng nên đôi khi càng khó nắm bắt giới hạn.

Hiểu rất rõ tính cậu, Bùi Nhẫn nhíu mày: “Thật sự giận rồi à?”

Kỷ Ngọc Lâm không nói, chỉ im lặng.

Dáng vẻ cậu giận mà không nói khiến Bùi Nhẫn thấy đau đầu, anh bắt đầu suy nghĩ nên kiếm lý do gì hợp lý để cậu có thể thoải mái đón nhận sự chăm sóc của mình.

Trước giờ anh hay tặng cậu đồ, đều chọn thứ không khiến cậu ngại, cậu cũng vậy, luôn tinh tế đáp lại.

Nhưng đàn piano thì khác, bàn tay của Kỷ Ngọc Lâm sinh ra để chơi đàn, trắng trẻo thon dài, là đôi tay quý giá, nên đàn được tặng cũng không thể là loại qua loa.

Khi anh còn đang suy nghĩ cách xử lý, Kỷ Ngọc Lâm nói: “Để em gọi người mang đàn ở nhà lên.”

Bùi Nhẫn thở dài bất đắc dĩ.

Cậu lại kiên quyết bất ngờ.

Bùi Nhẫn không còn cách nào khác, đành cong môi cười nhẹ: “Được, nhưng để anh lo phần vận chuyển, nhà anh có xe, tiện hơn.”

Anh bước đến trước mặt Kỷ Ngọc Lâm, nhìn xuống đôi tay cậu đặt trên đùi: “Đừng giận anh nữa.”

Ánh mắt alpha vừa sâu vừa kiên định, khiến trái tim Kỷ Ngọc Lâm khẽ run, khẽ gật đầu.

“Vâng.”

Cậu không phải cố tình từ chối Bùi Nhẫn. Nhưng nếu lấy danh nghĩa bạn bè mà cứ không ngừng nhận lấy sự quan tâm từ anh, cậu sợ một ngày nào đó bản thân sẽ không nỡ buông tay.

Ăn xong, Kỷ Ngọc Lâm kiểm tra lại đồ đạc một lượt, rồi bảo với Bùi Nhẫn muốn ra ngoài mua vài món đồ sinh hoạt cần thiết.

Cậu định đi một mình, nhưng vừa ra tới cửa đã thấy Bùi Nhẫn đứng chờ sẵn.

Alpha khoanh tay, nghiêng đầu mỉm cười: “Đi thôi.”

Kỷ Ngọc Lâm bước nhanh vài bước đuổi kịp: “Anh cũng đi với em à?”

Bùi Nhẫn không trả lời thẳng, chỉ nghiêng mặt nói với cậu.

Hơi thở mát lạnh mang theo hương thanh sạch phả nhẹ qua vành tai, Kỷ Ngọc Lâm vội nghiêng mặt đi, tránh ánh mắt của anh.

Bùi Nhẫn nói: “Dẫn em đi làm quen với khu xung quanh.”