[...Được.]
Bản ghi âm cậu từng gửi Bùi Nhẫn, thật ra có ẩn ý riêng.
Bùi Nhẫn chỉ cảm thấy êm tai, nhưng không hiểu hết ý trong đó.
Như vậy cũng tốt.
Cuối tuần đến đúng hẹn, trời nắng nhẹ và khô ráo.
Bảy giờ rưỡi, Kỷ Ngọc Lâm đã rửa mặt thay đồ xong, vali hành lý đặt ở góc cửa, chỉ đợi Bùi Nhẫn đến là đi.
Lâm Hướng Dương và Hoàng Thiên Thiên vẫn còn ngủ, cả dãy ký túc xá yên ắng, cuối tuần sinh viên thường ngủ nướng.
Điện thoại trong tay rung lên, là tin nhắn của Bùi Nhẫn. Kỷ Ngọc Lâm cầm vali một tay, tay kia mở cửa, nhẹ bước ra ngoài.
Lối vào ký túc xá trồng hàng cây xanh mướt thẳng tắp, ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá tạo thành những đốm sáng lấp lánh kéo dài đến tận ngã rẽ.
Vừa ra khỏi cửa, Kỷ Ngọc Lâm đã thấy alpha đứng chờ bên ngoài.
Đường vắng không bóng người, nhưng cậu vẫn vô thức rảo bước nhanh hơn.
Bùi Nhẫn đón lấy vali trong tay cậu: “Đi thôi.”
Kỷ Ngọc Lâm cúi đầu nhìn hai cái bóng đổ dưới chân: “Phiền anh phải chạy sớm như vậy…”
Bùi Nhẫn nói: “Mỗi ngày anh còn dậy sớm hơn để huấn luyện.”
Rồi hỏi: “Đã ăn sáng chưa?”
Kỷ Ngọc Lâm đáp: “Em sợ làm phiền bạn cùng phòng nên chưa ăn.”
Bùi Nhẫn lái xe rời quân trường, chạy một đoạn ngắn theo trục đường chính thì rẽ vào một khu dân cư.
Anh nói: “Khu quân trường an ninh tốt, em học ở trường mà thấy bí bách thì đi bộ về đây, coi như tập thể dục.”
Kỷ Ngọc Lâm quan sát khung cảnh dọc đường, khu dân cư này nằm ở vị trí đắt đỏ, tiện nghi đầy đủ, môi trường yên tĩnh thanh lịch.
Căn hộ của Bùi Nhẫn có năm phòng, nội thất trang nhã, hiện đại nhưng vẫn toát lên vẻ tinh tế và xa xỉ, cả căn nhà mang theo nét lạnh lẽo và trầm tĩnh.
Ngoài phòng ngủ chính, phòng sách và phòng tập thể hình, hai căn còn lại được để cho Kỷ Ngọc Lâm tự chọn.
Khi Kỷ Ngọc Lâm vừa thấy hài lòng vì hai phòng khách còn lại cách phòng ngủ chính một khoảng, thì Bùi Nhẫn nói: “Hay anh dời phòng sách sang bên này, chuyển phòng sách cũ thành phòng ngủ cho em?”
Phòng sách nằm ngay cạnh phòng chính, Kỷ Ngọc Lâm vội nói: “Không cần phiền vậy đâu, em ở phòng này là được rồi.”
Cậu đi một vòng trong phòng: “Không gian rộng, ánh sáng tốt, em rất thích.”
Bùi Nhẫn vốn định để cậu ở gần mình hơn, nhưng lời đã nói ra từ miệng Kỷ Ngọc Lâm, anh cũng chỉ có thể nuốt lại ý định ban đầu.
Bùi Nhẫn nói: “Em cứ sắp xếp đồ đạc trước, anh đi gọi đồ ăn mang đến.”
Chờ Bùi Nhẫn ra khỏi phòng, Kỷ Ngọc Lâm khép cửa lại.
Cậu cẩn thận lấy từng món đồ ra khỏi vali, sắp xếp đơn giản.
Môi trường quanh khu này rất tốt, yên tĩnh, không còn những âm thanh hỗn tạp chen vào tai như ở ký túc xá.
Dọn dẹp qua một chút, Kỷ Ngọc Lâm ngồi xuống mép giường, khẽ xoa mặt nệm, khóe môi hé ra một nụ cười mang nét ngây ngô dè dặt.
Cốc cốc cốc…
Bùi Nhẫn gõ cửa: “Lâm Lâm, dọn xong chưa, ra ăn cơm.”
Nụ cười bên môi Kỷ Ngọc Lâm thu lại, hàng mày hơi cong cũng dịu xuống.
Cậu mở cửa, ngước đôi mắt đen dịu dàng nhìn lên alpha trước mặt.
Vốn dĩ cậu chỉ thấp hơn Bùi Nhẫn nửa cái đầu, giờ khoảng cách lại bị kéo giãn thêm, trán cậu vừa vặn chỉ tới ngang môi anh.
Cậu giơ tay đẩy nhẹ vai Bùi Nhẫn ra trước một bước: “Anh lại cao lên rồi.”
“Bùi Nhẫn, giờ anh cao bao nhiêu?”
Bùi Nhẫn nhướn mày: “189.”
Kỷ Ngọc Lâm: “…”
Khóe môi Bùi Nhẫn cong lên đầy ý cười: “Muốn cao thì ăn nhiều cơm vào, chịu khó vận động, đừng suốt ngày ru rú ở phòng gảy đàn nữa.”
Trên bàn ăn là hộp cơm giữ nhiệt được đặt từ bếp riêng, đầy đủ món chính và món phụ, món nào món nấy đều tinh tế, ngon miệng.
Kỷ Ngọc Lâm kinh ngạc: “Sao lại gọi nhiều thế?”
Cậu ngồi xuống uống mấy ngụm canh, rồi giục Bùi Nhẫn cũng ngồi ăn cùng.
Cơm nước lưng lửng bụng, Kỷ Ngọc Lâm đặt đũa xuống, lấy điện thoại liên hệ với mẹ.