Chương 25

Nói rồi anh đưa cho Kỷ Ngọc Lâm một tấm thẻ màu đen viền vàng: “Chị ấy nấu ngon, lần sau muốn ăn thì cứ đến đây.”

Kỷ Ngọc Lâm yên lặng nhận thẻ, không nói là sẽ đến hay không.

Đợi cậu ăn được một lúc, Bùi Nhẫn mới mở lời: “Suy nghĩ kỹ chưa, dọn qua ở với anh đi.”

Anh có một căn hộ ở phố Hương Chương gần quân trường, vị trí tốt, phòng cũng còn trống.

Khi Kỷ Ngọc Lâm vừa vào đại học, anh đã đề nghị cậu đến ở cùng, nhưng lúc đó Kỷ Ngọc Lâm khăng khăng muốn ở ký túc xá.

Kỷ Ngọc Lâm cúi đầu im lặng.

Đôi mắt sâu thẳm của Bùi Nhẫn ánh lên ý cười: “Còn phải do dự gì nữa sao?”

Kỷ Ngọc Lâm bất đắc dĩ.

Dù đồng ý hay không, cũng cần suy nghĩ cho thỏa đáng.

Mẹ Kỷ gọi điện hỏi han chuyện tìm nhà, giọng cậu hạ thấp:

“Vâng, hôm nay có đi xem nhà, tạm thời chưa tìm được chỗ thích hợp… Không, không mệt đâu…”

“Không phải do giá đâu mẹ, mẹ đừng lo quá.”

“Anh ấy đang ăn cùng con… Vâng, con sẽ nghe lời anh ấy…”

Bùi Nhẫn gắp cho Kỷ Ngọc Lâm một món, chậm rãi hỏi: “Bàn với dì thế nào rồi?”

Kỷ Ngọc Lâm ăn xong món trong chén, nhìn gương mặt điển trai thư thả của Bùi Nhẫn, đặt đũa xuống.

Có những chuyện, chỉ cần nghĩ thông suốt, sẽ thấy rất đơn giản.

Gương mặt cậu thoáng đỏ lên, ánh mắt hơi bối rối: “… Bùi Nhẫn, mẹ em có liên lạc với anh đúng không?”

Bùi Nhẫn không khẳng định, nhưng ánh mắt bỗng trở nên nghiêm túc.

“Nhà ở quanh trường giá đều cao, chỗ vị trí tốt thì ít ỏi. Anh tin em không dám đùa với sức khỏe của mình. Em khiến mẹ lo, cũng khiến bạn bè quan tâm em phải bận lòng.”

Bùi Nhẫn nói: “Mấy chỗ còn lại, thay vì miễn cưỡng ở tạm, chi bằng dọn sang sống cùng anh.”

Kỷ Ngọc Lâm: “…”

Bùi Nhẫn nắm lấy cổ tay cậu: “Em đang lo gì vậy, Lâm Lâm? Tụi mình quá quen nhau rồi, từ nhỏ đến lớn vẫn chăm sóc nhau như thế. Để em ở một mình bên ngoài hoặc sống chung với người khác, mẹ em và anh đều không yên tâm.”

Ý mẹ Kỷ cũng giống hệt như Bùi Nhẫn.

Thà để Kỷ Ngọc Lâm ở với người thân quen còn hơn ở riêng hoặc ghép với người lạ.

Ánh mắt hai người giao nhau, Bùi Nhẫn cũng không ép cậu phải lập tức đồng ý, chỉ tiếp tục gắp đồ ăn, múc canh, ung dung nói: “Ăn trước đi, ăn no rồi nghĩ sau.”

Khi hai người rời quán, đi cạnh nhau, Kỷ Ngọc Lâm nói: “Em sẽ dọn sang căn hộ của anh, nhưng em sẽ trả tiền thuê đúng hạn.”

Bùi Nhẫn nhìn thiếu niên dịu dàng nhã nhặn mà vẫn giữ vững nguyên tắc, khóe môi cong lên, dắt cậu lên xe.

“Được thôi.”

“Ngày mai thu xếp đồ, anh đến đón em.”

Kỷ Ngọc Lâm dừng lời trong ánh mắt chứa ý cười của Bùi Nhẫn.

Cậu khẽ nói: “Vâng, tám giờ sáng mai gặp.”

Việc Kỷ Ngọc Lâm sắp dọn khỏi ký túc xá khiến hai bạn cùng phòng tiếc nuối không thôi.

Hoàng Thiên Thiên thể hiện sự luyến tiếc một cách kín đáo, còn Lâm Hướng Dương thì bộc trực hơn nhiều. Cậu ta ôm vai Kỷ Ngọc Lâm một bên, Hoàng Thiên Thiên một bên: “Tối nay tụi mình đi ăn một bữa hoành tráng nhé!”

Vậy là tối đó Lâm Hướng Dương gọi món tới tấp, không chỉ Hoàng Thiên Thiên mà ngay cả Kỷ Ngọc Lâm khi bước ra khỏi khu ăn uống cũng thấy bụng mình căng tức.

Ba omega mỗi người cầm một cốc trà chanh mật ong, thong thả trở về trường, Kỷ Ngọc Lâm vừa xoa bụng vừa bắt đầu thu dọn hành lý cần mang đi ngày mai.

Trước khi ngủ, cậu nhận được tin nhắn từ Bùi Nhẫn:

[Anh hơi mất ngủ.]

[Bản ghi âm bản nhạc em gửi cho anh, anh đã nghe đi nghe lại rất nhiều lần, lần sau có thể ghi một bản mới cho anh không?]

Kỷ Ngọc Lâm: “…”

Ngón tay cậu khẽ lướt lên màn hình, đang suy nghĩ nên trả lời thế nào thì nửa tiếng sau tin nhắn mới lại nhảy ra:

[Suy nghĩ gì mà lâu vậy, sao còn chưa trả lời anh?]

Kỷ Ngọc Lâm thu lại tâm tư, gõ chữ: