Chương 24

Người môi giới dẫn Kỷ Ngọc Lâm đi xem ba căn nhà liền, căn có điều kiện tốt thì giá thuê lại vượt xa dự kiến; hai căn còn lại thì xa trường và khu vực xung quanh khá ồn ào khiến cậu không hài lòng.

Người môi giới cười tươi như hoa: “Căn đầu tiên thế nào? Vị trí đẹp, thiết bị đầy đủ, là căn duy nhất đáp ứng được cả hai yếu tố đấy, hôm nay có khối người hẹn tôi đến xem nhà.”

Khu quân trường nhà đất vốn đã khan hiếm, kiếm được căn trống coi như may mắn lắm rồi. Giá thuê không những không rẻ mà còn cao, nếu hôm nay Kỷ Ngọc Lâm không thuê, kiểu gì cũng có người khác lấy mất.

Người môi giới đang vội, chẳng để cho Kỷ Ngọc Lâm có bao nhiêu thời gian suy nghĩ.

“Bạn học, thấy sao?”

Kỷ Ngọc Lâm cố gắng thương lượng: “Không thể giảm chút nào được sao?”

Mặt người môi giới lập tức căng lại: “Không được đâu bạn ơi, khu này đất chật người đông, đâu còn chỗ mà mặc cả.”

Không thương lượng được giá, Kỷ Ngọc Lâm vẫn chưa tìm được nhà phù hợp.

Cậu tiếp tục đi dọc quanh khu vực thêm hai tiếng nữa, nhưng nguồn nhà trống chẳng còn mấy, mà mấy căn còn lại đều phải ở ghép. Kỷ Ngọc Lâm đã muốn dọn khỏi ký túc là để được yên tĩnh một mình, nếu ở ghép thì khác gì lúc ở phòng chung.

Sau ba tiếng đồng hồ bôn ba, tinh thần Kỷ Ngọc Lâm bắt đầu thấy mệt.

Cậu mở điện thoại ra, thấy có năm sáu cuộc gọi nhỡ từ Bùi Nhẫn.

Đang ngẩn người thì điện thoại lại đổ chuông, lần này là Bùi Nhẫn gọi đến.

Kỷ Ngọc Lâm bắt máy, giọng khàn khàn: “Bùi Nhẫn…”

Bùi Nhẫn: “Còn biết nghe điện thoại cơ đấy.”

Ánh mắt Kỷ Ngọc Lâm ánh lên vẻ mệt mỏi dịu dàng, cậu cười khẽ: “Anh đừng giận, em chỉ muốn tự mình thử tìm nhà, nếu thật sự không được thì mới nhờ anh giúp.”

Bùi Nhẫn hỏi lại: “Tìm được chưa?”

“Giờ cơ thể em cần nghỉ ngơi, đừng bừa bãi nữa.”

Khoé môi Kỷ Ngọc Lâm nhếch nhẹ: “Chưa, căn phù hợp duy nhất thì giá lại quá cao, em tiếc tiền đó.”

Cậu tranh nói trước: “Càng không muốn để anh trả giúp.”

Trước giờ cậu chưa từng mượn tiền của Bùi Nhẫn. Khi hoàn cảnh gia đình khó khăn nhất, Bùi Nhẫn sợ cậu ngại nên thường trực tiếp trả tiền hoặc mua đồ cho ăn.

Kỷ Ngọc Lâm tuy chưa từng chịu khổ, nhưng về sau cũng dần tiết kiệm được chút tiền, cố gắng tìm cơ hội dùng số tiền đó mua vài món quà mà cậu cho là xứng đáng để tặng lại Bùi Nhẫn.

Những gì Bùi Nhẫn giúp, có thể trong mắt anh chẳng là gì, nhưng Kỷ Ngọc Lâm lại luôn ghi nhớ trong lòng, từng lần từng chút đều nâng niu quý trọng, chỉ dám âm thầm hồi đáp mà không dám vượt giới hạn.

Bùi Nhẫn bật cười: “Em đang ở đâu? Anh tới đón đi ăn trưa.”

Rồi lại nói: “Anh có sẵn nhà cho em ở, cũng chẳng định tìm chỗ khác.”

-

Bùi Nhẫn chở Kỷ Ngọc Lâm đến một quán ăn tư nhân, chủ quán là một beta rất có cá tính, nấu ăn cực ngon.

Tiết trời đầu thu khô hanh và uể oải, Bùi Nhẫn múc cho Kỷ Ngọc Lâm một bát nước mơ lạnh: “Khai vị đó, uống vài ngụm đi.”

Kỷ Ngọc Lâm nhẹ nhàng ngửa đầu uống, cổ cậu vừa dài vừa thanh tú, đường nét duyên dáng đến mức Bùi Nhẫn nghĩ mình chỉ cần một tay là có thể bóp gãy.

Dĩ nhiên anh không làm vậy, chỉ là khẽ nghiêng người lại gần ngắm.

Kỷ Ngọc Lâm giật mình, suýt thì làm đổ bát nước mơ.

Hơi thở ấm nóng pha chút mát lạnh của alpha phủ lên cánh mũi cậu, Kỷ Ngọc Lâm cụp mi hỏi nhỏ: “Bùi Nhẫn… anh nhìn gì vậy…”

Bùi Nhẫn nói: “Xem em có bị cháy nắng nữa không.”

Anh nhíu mày: “Cổ vẫn còn hơi đỏ.”

Kỷ Ngọc Lâm hơi đẩy người ra: “Em có bôi kem chống nắng rồi.”

Bà chủ quán tự tay mang từng món lên bàn, mỉm cười nói chuyện vài câu với Bùi Nhẫn, cũng không quên chào hỏi Kỷ Ngọc Lâm.

Bà chủ rời đi, Bùi Nhẫn giải thích với cậu: “Chị ấy từng làm bếp trưởng cho một nhà hàng dưới tập đoàn của anh trai anh, sau đó tách ra mở quán riêng.”