Cậu trò chuyện nhẹ nhàng với Bùi Nhẫn: “Thi diễn tập hôm nay thuận lợi chứ?”
Bùi Nhẫn khẽ đáp “Ừ”, rồi thản nhiên nói: “Lần trước thi diễn tập, anh nghe mấy người bàn về Chu Dược Bằng.”
Ánh mắt anh nhìn thẳng vào Kỷ Ngọc Lâm: “Anh ta đang theo đuổi em à?”
Việc Chu Dược Bằng đã tặng hoa cho Kỷ Ngọc Lâm mấy lần, Bùi Nhẫn vẫn chưa biết. Sau khi biết được thì trong lòng liền thấy ngứa ngáy khó chịu, chẳng hiểu vì sao lại thấy bức bối.
Kỷ Ngọc Lâm xưa nay không giấu chuyện gì với anh, vậy mà chuyện này lại không nói.
Kỷ Ngọc Lâm khựng lại.
“Em từ chối rồi, nên… không thấy cần thiết phải kể.”
Bùi Nhẫn nói: “Anh ta không hợp với em.”
Kỷ Ngọc Lâm mỉm cười: “Em có thích anh ta đâu.”
Một câu đơn giản, lập tức khiến tâm trạng của Bùi Nhẫn dịu hẳn xuống.
Trên đường đưa Kỷ Ngọc Lâm về ký túc xá, Bùi Nhẫn vẫn không quên nhắc cậu sớm suy nghĩ chuyện dọn ra ngoài ở riêng.
Việc Kỷ Ngọc Lâm chuẩn bị dọn ra khỏi ký túc xá khiến hai bạn cùng phòng vô cùng kinh ngạc.
Hoàng Thiên Thiên vốn ít nói như cái bóng, nên người tự kiểm điểm trước là Lâm Hướng Dương.
Cậu ta ngượng ngùng đuổi theo hỏi Kỷ Ngọc Lâm: “Tôi có phải khi ngủ nghiến răng hay ngáy không? Rồi làm ồn đến cậu…”
Hoàng Thiên Thiên nghe vậy cũng nhăn nhó khuôn mặt còn phúng phính, rơi vào trạng thái tự nghi ngờ bản thân.
Kỷ Ngọc Lâm mím đôi môi nhạt màu, khoé môi khẽ cong.
“Không liên quan gì đến hai cậu đâu. Nghỉ hè tôi có làm một cuộc tiểu phẫu, đi khám lại thì bác sĩ bảo hồi phục chưa tốt, nên khuyên tôi nghỉ ngơi yên tĩnh một thời gian.”
Lâm Hướng Dương hỏi: “Cậu tìm được chỗ ở chưa?”
Kỷ Ngọc Lâm đáp: “Để tôi bàn với gia đình trước đã.”
Lâm Hướng Dương thở dài: “Thôi được rồi, tôi với Thiên Thiên sẽ nhớ cậu lắm đấy. Nếu cậu mời bọn tôi đến nhà ăn cơm, nhất định tụi tôi sẽ tới!”
Hoàng Thiên Thiên bị nói vậy mà đỏ cả mặt.
Lâm Hướng Dương là người mê ăn nhất phòng, còn Kỷ Ngọc Lâm thường xuyên đi luyện đàn, ăn không nhiều, thế là Lâm Hướng Dương toàn kéo Hoàng Thiên Thiên đi ăn cùng, một học kỳ trôi qua cả hai tăng lên cả chục ký.
Kỷ Ngọc Lâm bật cười khẽ: “Tuy tụi mình học chuyên ngành biểu diễn nhạc cụ, nhưng thầy cô cũng dặn phải chú ý đến hình tượng đấy nhé.”
Lâm Hướng Dương lầm bầm: “Vậy thì tập thể dục nhiều hơn là được.”
Hoàng Thiên Thiên lần đầu chủ động lên tiếng, nói nhỏ như muỗi: “Thầy còn bảo học kỳ này không được tăng ký nữa…”
Kỷ Ngọc Lâm mỉm cười lắng nghe lời than vãn của Lâm Hướng Dương, một lúc sau mới cầm điện thoại ra ban công, tìm chỗ yên tĩnh để gọi về nhà.
Mẹ Kỷ lo lắng không thôi, lời lẽ cũng mất đi vẻ dịu dàng bình tĩnh như thường.
Kỷ Ngọc Lâm nhẹ giọng trấn an, phải mất một lúc mới dỗ được bà bình tĩnh lại.
Bà nói: “Vậy thì tìm một chỗ gần trường mà ở, hôm nào mẹ với ba con đến giúp.”
Kỷ Ngọc Lâm nói: “Mẹ với ba bận, chuyện này để con tự làm được rồi. Mai là cuối tuần, mấy hôm nay con tranh thủ đi xem thử quanh khu trường.”
Khu vực gần quân trường giá thuê cực kỳ đắt đỏ, nhưng những gia đình có con học ở Học viện Quân sự Liên minh thường cũng khá giả.
Kỷ Ngọc Lâm thì được tuyển thẳng, không tốn học phí, khoản đó coi như bù vào tiền thuê nhà.
Mẹ Kỷ xót con, còn cậu thì sợ làm gia đình tốn kém, nên định tự mình tìm căn nhà vừa túi tiền.
Dù nhà họ Kỷ hiện giờ đã qua được giai đoạn khó khăn nhất, nhưng sau lần tai nạn đó, Kỷ Ngọc Lâm hiểu rõ tiền kiếm được không dễ dàng gì, nên càng trân trọng.
Cuối tuần, Kỷ Ngọc Lâm không đi luyện đàn, dậy sớm đi xem nhà quanh khu quân trường.
Cậu không nói với Bùi Nhẫn, vì biết nếu anh mà biết, kiểu gì cũng sẽ kéo cậu đi tìm mấy căn nhà đắt đỏ.
Thế nên Kỷ Ngọc Lâm cố ý lảng tránh, để Bùi Nhẫn tìm không thấy.