“Anh đến đón em đi ăn khuya.”
Kỷ Ngọc Lâm thấy choáng váng, hàng mi đen cong khẽ run, ngẩng mắt nhìn ánh đèn dịu dàng phía trên đầu, trong ánh mắt lộ rõ vẻ bất lực.
“Bùi Nhẫn, e là em không đi được rồi.”
Một câu tiếp theo liền đánh tan nghi ngờ và bức bối trong lòng Bùi Nhẫn.
“Em đang ở phòng y tế của trường.”
Bùi Nhẫn: “Phòng y tế?”
Alpha cao lớn tuấn tú liền quay ngoắt đầu xe, rẽ khỏi con đường dẫn đến ký túc xá của Kỷ Ngọc Lâm, đi thẳng về phía phòng y tế.
Lúc này Kỷ Ngọc Lâm đang đo nhiệt độ cơ thể, miếng dán ức chế tuyến thể sau cổ đã được tháo ra để bác sĩ kiểm tra.
Cậu nói khẽ với alpha bên kia điện thoại: “Hôm nay em thấy người hơi nóng, tưởng là do thời tiết.”
Ngón tay cầm điện thoại của Bùi Nhẫn khựng lại: “Quá bừa bãi.”
Anh sải bước đến phòng y tế, gõ cửa rồi đi vào ngay sau đó.
Kỷ Ngọc Lâm đang ở phòng khám, Bùi Nhẫn đứng ngoài cửa kính hỏi bác sĩ tình hình thế nào.
Bác sĩ rõ ràng thở phào nhẹ nhõm: “May mà không phải sốt do phát tình.”
Kỷ Ngọc Lâm: “Vậy à…”
Bác sĩ nhìn cậu nói: “Tuyến thể của em từng phẫu thuật, lại thêm thể trạng vốn yếu, lẽ ra phải điều dưỡng nghiêm túc, nhưng tình hình hồi phục của em không đạt như kỳ vọng.”
Ông hỏi: “Gần đây em có nghỉ ngơi đủ không?”
Bùi Nhẫn đứng tựa vào tường, lông mày nhíu chặt: “Luyện đàn nhiều quá à?”
Kỷ Ngọc Lâm nghẹn lời.
Cậu giải thích với Bùi Nhẫn và bác sĩ: “Em… em dạo này ngủ không ngon, rất dễ tỉnh.”
Bùi Nhẫn thẳng người dậy: “Sao vậy, bị bạn cùng phòng làm phiền hả?”
Kỷ Ngọc Lâm đành kể với anh những phiền toái gần đây.
Cảm giác của cậu hình như trở nên nhạy hơn trước, ban đêm thường nghe thấy rất nhiều âm thanh ồn ào, thậm chí hơi thở khi ngủ của bạn cùng phòng cũng khiến cậu thấy khó chịu.
Bác sĩ ghi chú lại: “Có người sau khi làm phẫu thuật sẽ xuất hiện vài thay đổi, cảm giác của em trở nên nhạy hơn có lẽ cũng vì vậy.”
Bác sĩ nói tiếp: “Nếu điều kiện cho phép, nên ở riêng để điều dưỡng cho tốt.”
Kỷ Ngọc Lâm gật đầu: “Em sẽ suy nghĩ, cảm ơn bác sĩ.”
Rời khỏi phòng y tế, cơn gió đêm mát lành thổi qua khiến Kỷ Ngọc Lâm khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Bùi Nhẫn nhìn cậu: “Đi ăn gì trước đã, ra ngoài trường, có nhà hàng gần đây.”
Kỷ Ngọc Lâm mỉm cười: “Vâng.”
Bùi Nhẫn lái xe đưa Kỷ Ngọc Lâm đến một nhà hàng gần quân trường, phục vụ còn chưa mang món lên, ánh mắt anh đã dừng lại ở vùng cổ và má của Kỷ Ngọc Lâm.
Anh chưa kịp mở lời, Kỷ Ngọc Lâm đã giơ tay che cổ lại: “Bị nắng làm đỏ, bôi thuốc là khỏi.”
Ánh mắt Bùi Nhẫn tràn đầy bất đắc dĩ.
“Còn kem chống nắng không?”
Omega dịu dàng nho nhã khẽ cong mắt cười: “Có, chỉ là hôm nay ra ngoài quên bôi thôi.”
Kỷ Ngọc Lâm khẽ nói: “Bùi Nhẫn, anh đừng nhìn em như muốn lên án nữa, lần sau em sẽ không quên nữa đâu.”
Da cậu vốn nhạy cảm với ánh nắng, mỗi khi ra ngoài đều phải bảo vệ kỹ càng.
Bùi Nhẫn nói: “Anh sẽ nhắc em.”
“Còn nữa—căn hộ của anh còn hai phòng trống, em có thể dọn qua ở, anh tiện chăm sóc hơn.”
Kỷ Ngọc Lâm cụp mắt xuống: “… Để em suy nghĩ đã.”
Nhà hàng này giá khá cao, lượng khách ra vào đều là người quen, không khí yên tĩnh và thanh nhã.
Kỷ Ngọc Lâm ăn uống nhẹ nhàng, tao nhã, vài món chỉ nếm qua, còn lại chỉ ăn cháo.
Bùi Nhẫn đặt đũa xuống, hai tay chồng lên nhau tựa cằm, im lặng nhìn cậu một lúc. Kỷ Ngọc Lâm gần uống hết bát cháo, khoé môi khẽ nở nụ cười nhạt.
“Bùi Nhẫn, anh không ăn gì mà cứ nhìn em hoài làm gì?”
Bùi Nhẫn rút khăn tay, ngón tay nhẹ nhàng dùng khăn chạm vào khoé môi Kỷ Ngọc Lâm.
Kỷ Ngọc Lâm: “…”
Cậu mím môi, hỏi mơ hồ: “Uống cháo bị dính à?”
Bùi Nhẫn nhẹ gật đầu không chút để ý.
Kỷ Ngọc Lâm cầm lấy khăn, tự mình lau kỹ quanh miệng.