Cái tên này Kỷ Ngọc Lâm có chút ấn tượng, là một alpha học viên thành tích khá nổi trong quân trường, lớn hơn cậu hai khóa, cùng khóa với Bùi Nhẫn.
Học viện Quân sự Liên minh cạnh tranh rất khốc liệt, để khơi dậy tinh thần phấn đấu, cứ mỗi nửa kỳ lại cập nhật bảng xếp hạng thi cử và kiểm tra tổng hợp một lần.
Mỗi lần bảng xếp hạng được cập nhật trên trang chính thức của trường, Kỷ Ngọc Lâm đều sẽ xem qua, Bùi Nhẫn luôn đứng đầu, còn tên người ghi trên thiệp này, cậu cũng từng thấy vài lần ở gần top đầu.
Kỷ Ngọc Lâm tìm một góc ngồi xuống, lấy điện thoại ra, nhập số trên tấm thiệp và soạn tin:
[Bạn học Chu, tôi không thể đáp lại tình cảm này, anh hãy tặng hoa cho người xứng đáng hơn nhé.]
-
Buổi diễn tập đầu kỳ của Học viện Quân sự Liên minh, bất kể là tân sinh hay học viên cũ, đều xuất phát từ cùng một vạch.
Chiến trường không phân lính mới lính cũ, lính cũ cũng sẽ không nương tay chỉ vì đối phương là lính mới, nên tất cả học viên tham gia đều được đối xử bình đẳng.
Tân sinh không cam chịu thua kém, muốn nhân dịp diễn tập thể hiện năng lực, toả sáng rực rỡ; học viên cũ thì càng không vì đối thủ là lính mới mà nhẹ tay.
Ví như Chu Dược Bằng, vừa lên năm tư kỳ này, mới dập tắt được khí thế của một đám tân sinh vừa rồi.
Khi Chu Dược Bằng nhận được tin nhắn, anh ta vừa từ bãi tập bùn lầy bước ra.
Sinh viên vừa hoàn thành bài diễn tập đều lấm lem từ đầu tới chân, đánh vật giữa bùn sình vô cùng hao thể lực.
Kết thúc một trận, ai nấy đều bất chấp hình tượng, ngồi la liệt xung quanh sân tập.
Chu Dược Bằng thở dốc từng hơi, khi thấy rõ tin nhắn là do Kỷ Ngọc Lâm gửi, nụ cười vui sướиɠ vì chiến thắng trên mặt anh ta dần biến mất.
Người bên cạnh chọc khuỷu tay vào anh ta: “Anh Chu, chúng ta vừa hạ được đám tân sinh bám nhóm đó mà, sao sắc mặt cậu thay đổi dữ vậy? Có chuyện gì hả?”
Vừa nói, cậu bạn vừa ghé mắt nhìn vào màn hình điện thoại của Chu Dược Bằng.
Cậu ta buột miệng thốt lên một câu quen thuộc, không thể tin nổi: “Anh Chu, anh bị từ chối hả?!”
Giọng nam sinh kia khá lớn, mà Chu Dược Bằng lại là người khá nổi bật trong số học viên Học viện Quân sự Liên minh, nên mấy sinh viên hóng chuyện xung quanh lập tức nhao nhao hỏi có chuyện gì xảy ra.
Chu Dược Bằng còn chưa kịp lên tiếng, nam sinh đã hét toáng lên: “Anh Chu bị omega khoa Biểu diễn nhạc cụ từ chối rồi!”
Đám sinh viên xung quanh: “…”
Ngay cả hội trưởng ủy ban điều hành đang ngồi trên ghế giám khảo cũng nhìn về phía này, đặc biệt còn nhìn Chu Dược Bằng thêm một cái nữa.
Đám alpha quân trường bình thường cùng nhau huấn luyện nên nói chuyện chẳng kiêng nể gì, nam sinh thân với Chu Dược Bằng tỏ vẻ kinh ngạc, vội hỏi: “Kỷ Ngọc Lâm không đồng ý hẹn hò với cậu à?”
Cứ như chuyện này nằm ngoài dự đoán.
Trong trường có không ít người theo đuổi Kỷ Ngọc Lâm, nhưng người có thành tích toàn diện nổi bật như Chu Dược Bằng thì mấy người khác so với anh ta đúng là chẳng có ưu thế gì.
Alpha vốn sĩ diện, Chu Dược Bằng vờ như không thất vọng, nhún vai một cái: “Ừ.”
Còn nguyên nhân cụ thể bị từ chối là gì thì anh ta không nói lấy nửa lời, mấy nam sinh kia cũng thức thời không gặng hỏi thêm.
Tuy vậy, trong lòng họ ít nhiều cũng thấy được an ủi: đến alpha trình độ như Chu Dược Bằng mà cũng bị Kỷ Ngọc Lâm từ chối thì… bọn họ bị lơ cũng chẳng có gì khó hiểu.
Không khí náo nhiệt giữa đám nam sinh nhanh chóng bị đợt thi diễn tập tiếp theo thu hút sự chú ý, chẳng ai nhận ra sắc mặt hội trưởng ủy ban điều hành trên khán đài đang thay đổi liên tục.
Tới chín giờ tối, thi diễn tập vừa kết thúc không lâu, Kỷ Ngọc Lâm đã nhận được điện thoại từ Bùi Nhẫn.