Mấy sinh viên ngồi bàn bên còn biết xấu hổ và dè dặt, nghe Lâm Hướng Dương nói ra hết suy nghĩ trong lòng bọn họ, mấy người liếc mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng bật cười.
Hoàng Thiên Thiên bình thường vốn lầm lì ít nói, Lâm Hướng Dương chẳng thèm để ý tới cậu ấy, quay sang hỏi Kỷ Ngọc Lâm: “Ngọc Lâm, cậu đi không? Đi chung cho vui.”
Cậu ta hạ giọng, ghé sát nói: “Cậu thấy trên thông báo ghi là Bùi Nhẫn làm giám khảo đó.”
Bùi Nhẫn thân với Kỷ Ngọc Lâm như vậy, không có lý do gì lại không đi xem bạn mình thi cả.
Ai ngờ Kỷ Ngọc Lâm chỉ khẽ lắc đầu, Lâm Hướng Dương ngẩn ra: “Cậu không đi à?”
Kỷ Ngọc Lâm đáp: “Lúc nghỉ hè tôi có chút việc nên lỡ mất thời gian luyện đàn, giờ muốn tranh thủ lúc rảnh luyện thêm một chút.”
Lâm Hướng Dương thở dài não nề: “Cậu đã giỏi vậy rồi mà còn chăm luyện đàn nữa…”
Than phiền thì cứ than phiền, nhưng Lâm Hướng Dương muốn đi xem alpha thi diễn tập cũng không ép Kỷ Ngọc Lâm đi theo nữa, kéo Hoàng Thiên Thiên rời đi, nhập bọn cùng mấy sinh viên bàn bên.
Mặt hồ xanh biếc, sóng nước lấp lánh.
Kỷ Ngọc Lâm ăn xong liền đi bộ dọc bờ hồ nhân tạo, đang đi thì điện thoại rung lên, là Bùi Nhẫn nhắn đến.
Anh nói: “Tối nay có thi huấn luyện và diễn tập, em qua xem không? Anh giữ chỗ cho em.”
Kỷ Ngọc Lâm nhẹ giọng đáp: “Tối nay em muốn luyện đàn, chắc không đi được.”
Bùi Nhẫn: “Luyện đến mấy giờ? Từ khi nhập học đến giờ mình còn chưa gặp nhau, thi xong anh đến đón em đi ăn khuya.”
Kỷ Ngọc Lâm không giấu được ý cười xen chút bất lực: “Vậy hẹn anh chín giờ rưỡi nhé.”
Ban ngày nóng bức, thi huấn luyện và diễn tập đều tổ chức vào buổi tối, bắt đầu từ sáu giờ chiều đến chín giờ tối.
Nếu Kỷ Ngọc Lâm còn tìm lý do thoái thác, với sự nhạy bén của Bùi Nhẫn chắc chắn sẽ lại phát hiện cậu đang cố tình né tránh anh.
Liên lạc giữa hai người tuy không giảm nhiều, nhưng thời điểm trả lời tin nhắn thường không trùng nhau.
Kỷ Ngọc Lâm về ký túc xá tắm rửa sơ, rồi mở một tuýp thuốc mỡ mới thoa lên chỗ da bị cháy nắng trong ngày.
Tóc còn ướt đẫm nước, toàn thân sạch sẽ mát mẻ, cậu đi đến phòng đàn gần ký túc xá luyện tập.
Phòng đàn sáng đèn rực rỡ, mấy bạn đang luyện violin bên trong thấy cậu đến thì ra hiệu nháy mắt tinh nghịch.
“Ngọc Lâm, có người gửi hoa cho cậu nè.”
Một bạn khác thì thầm: “Là hoa hồng đó.”
Còn có người quan tâm hỏi gương mặt cậu bị sao vậy.
Kỷ Ngọc Lâm ra hiệu rằng mình không sao: “Bị dị ứng da thôi.”
Cậu đi đến bên cây đàn piano, kế bên bó hoa hồng đỏ thắm là một tấm thiệp nhỏ.
Kỷ Ngọc Lâm không biết phải xử lý bó hoa này thế nào, cũng không định xem nội dung trong thiệp.
Nếu đã không có ý định đáp lại tình cảm, thì tốt hơn là đừng để người ta ôm hy vọng.
Cậu ôm lấy bó hoa, định mang ra ngoài tìm chỗ đặt, mấy bạn liền hỏi: “Cậu không nhận à?”
Kỷ Ngọc Lâm bật cười: “Tôi đem hoa để vào bình trong sảnh, nếu mọi người thích thì cứ mang về, hoa đẹp vậy vứt đi thì uổng.”
Rồi cậu chợt hỏi: “Có ai thấy người tặng hoa không?”
Bạn bè đồng loạt lắc đầu.
Họ đề nghị: “Hay là mở thiệp ra xem thử đi, chắc bên trong có tên với cách liên lạc.”
Tình cảm đã bày tỏ rõ đến mức này, nếu không ghi tên thì chẳng giống phong cách của alpha chút nào.
Kỷ Ngọc Lâm cắm hoa vào bình trong sảnh, tầm mắt dừng lại nơi tấm thiệp còn bỏ lại.
Đây chẳng phải lần đầu cậu nhận hoa, người đó dường như rất kiên trì, thôi thì nói rõ ra vậy.
Nếu cậu không thể hiện lập trường rõ ràng, thì lần sau đối phương có thể lại tiếp tục mang hoa đến phòng đàn nữa.
Mang tâm lý đó, Kỷ Ngọc Lâm mở thiệp ra, bỏ qua câu tỏ tình duy nhất, chỉ chú ý đến tên và số điện thoại được ghi bên dưới.