Kỷ Ngọc Lâm nhẹ nhàng nói: “Yên tâm, tụi tôi sẽ không hiểu lầm đâu.”
Alpha và omega nếu đánh dấu lẫn nhau, đều phải trên cơ sở tình cảm. Nếu chỉ vì cảm xúc nhất thời do ảnh hưởng của pheromone mà vượt giới hạn, sau này khi tỉnh táo lại, chưa chắc không nảy sinh xung đột.
Không có tình cảm làm nền tảng, nếu sau này gặp người có độ phù hợp pheromone cao hơn, thì sẽ càng khó xử.
Trong ba người ở phòng ký túc, chỉ có mỗi Lâm Hướng Dương từng yêu và đã đính hôn.
Thành ra, với tư cách “người từng trải”, cậu ta mặt dày nhắc nhở Kỷ Ngọc Lâm và Hoàng Thiên Thiên phải cẩn thận.
Lâm Hướng Dương đi vòng quanh Kỷ Ngọc Lâm nói: “Nhất là cậu đó! Đừng vì người ta quá ưu tú mà dễ bị thu hút. Cậu phải chắc chắn mình thật sự thích người ta rồi mới để họ đánh dấu nhé!”
Lời này rõ ràng ám chỉ đến Bùi Nhẫn, cậu ta sợ Kỷ Ngọc Lâm bị mê hoặc mất lý trí.
Lâm Hướng Dương mà đã lải nhải thì khó mà ngừng, Kỷ Ngọc Lâm kéo cả hai người: “Thu dọn xong rồi tụi mình đi ăn cơm đi.”
Tối đó, ba người cùng ăn ở quán gần ký túc xá. Khi Bùi Nhẫn liên lạc, Kỷ Ngọc Lâm nói anh khỏi cần qua, cậu ở lại ký túc.
Ngày đầu vừa quay lại trường, Kỷ Ngọc Lâm muốn nghỉ sớm để dần thích nghi với lịch sinh hoạt mới.
Cậu uống thuốc rồi leo lên giường, kéo rèm lại. Trước khi ngủ, cậu nhận được mấy tin nhắn từ Bùi Nhẫn.
Kỷ Ngọc Lâm đáp lại bằng một sticker mèo chúc ngủ ngon. Môi trường ký túc mùa trước cậu còn thích nghi được, vậy mà hôm nay tắt đèn rồi lại cảm thấy ồn ào hơn thường lệ.
Cậu trằn trọc một hồi, rồi bật dậy, đảo mắt nhìn quanh.
Hai bạn cùng phòng đều đã ngủ. Những tiếng hít thở khi ngủ mà bình thường cậu chẳng để tâm, lúc này lại rõ mồn một bên tai, khiến cậu cảm thấy bức bối.
Kỷ Ngọc Lâm tưởng do thời tiết oi bức nên cũng không để ý lắm.
-
Mấy ngày đầu năm học mới, lịch học khá dày. Kỷ Ngọc Lâm cùng hai bạn cùng phòng ngày nào cũng đi lại giữa lớp học và phòng nhạc.
Bùi Nhẫn thì còn bận hơn, vừa vào học là phải bắt đầu các khóa huấn luyện.
Thế nên dạo gần đây hai người liên lạc ít hẳn. Tin nhắn trả lời nhau cũng chỉ vào sáng sớm hoặc tối muộn.
Giấc ngủ của Kỷ Ngọc Lâm không được tốt. Cậu nhìn vào gương, thấy quầng thâm mờ mờ dưới mắt, tâm trạng cũng trĩu nặng. Tiếng động lúc đêm khiến chất lượng nghỉ ngơi kém đi, trong khi vết mổ vẫn đang hồi phục.
Hôm đi học, vì vội mà cậu quên bôi kem chống nắng. Nắng tháng Tám gay gắt, chỉ trong chốc lát đã khiến làn da lộ ra ngoài bị cháy nắng.
Da Kỷ Ngọc Lâm vốn nhạy cảm, đến khi bước vào phòng nhạc, hai má cậu đã ửng đỏ cả lên.
Chỗ da bị nắng thiêu nóng rát, omega trước giờ luôn tập trung nghe giảng như cậu cũng phải đưa tay ôm lấy mặt.
Lòng bàn tay chạm vào, cảm giác nóng hổi rõ rệt, không phải ảo giác.
Cậu không khỏi phân tâm, chỉ cảm thấy cả người âm ấm.
-
Mặc dù lập thu đã qua, nhưng thời tiết vẫn còn oi ả.
Kỷ Ngọc Lâm bôi kín người bằng kem chống nắng, còn đội mũ che nắng, cùng hai bạn cùng phòng ra căng-tin ăn tối.
Buổi tối khoa của họ không có tiết, sinh viên chăm chỉ thì tranh thủ thời gian luyện tập thêm.
Bàn bên cạnh có mấy sinh viên đang hào hứng bàn tán về đợt diễn tập của sinh viên quân sự. Học kỳ mới vừa bắt đầu, bên quân sự đã triển khai hàng loạt huấn luyện, Bùi Nhẫn từng nhắc qua, nhưng Kỷ Ngọc Lâm không hứng thú lắm.
Lâm Hướng Dương uống gần hết cốc trà sữa lạnh, nói: “Chúng ta có đi xem không?”
Chưa đợi Kỷ Ngọc Lâm và Hoàng Thiên Thiên trả lời, cậu ta đã tự mình đáp luôn:
“Tôi muốn đi xem, học viên quân đội không tính hệ của chúng ta thì ai nấy đều có cơ bụng và đường nét eo sắc sảo, mấy bài huấn luyện và diễn tập chắc chắn có bơi lội, lặn nước, chắc chắn sẽ phải cởϊ áσ.”