Chương 18

Kỷ Ngọc Lâm đưa tay định nhận lại vali: “Để em tự kéo lên là được rồi.”

Trong tòa có thang máy, tự mình xách cũng không vất vả.

Bùi Nhẫn cúi mắt nhìn cậu: “Có chuyện gì thì gọi cho anh, hoặc đến khu của anh tìm cũng được.”

Kỷ Ngọc Lâm gật đầu. Đợi Bùi Nhẫn đi rồi, cậu mới khẽ thở phào, phía sau còn mấy ánh mắt tò mò chưa chịu rời đi.

Phòng ký túc là ba người, hai bạn cùng phòng còn lại của Kỷ Ngọc Lâm đã đến từ trước và đang dọn dẹp vệ sinh.

Cậu đặt hành lý xuống, đeo ống tay vào rồi nhập cuộc dọn dẹp cùng mọi người.

Kỷ Ngọc Lâm yên lặng lau bụi trên mặt bàn, bỗng dưng bật cười nhẹ, nghiêng đầu nhìn về phía đối diện: “Sao vậy? Có chuyện gì muốn hỏi hả?”

Cậu nói bằng giọng dịu dàng: “Nếu các cậu thắc mắc vì sao anh Bùi đưa tôi đến, thì… anh ấy là bạn tôi.”

Trong ba người trong phòng, Hoàng Thiên Thiên nghe tên thì tưởng hoạt bát trẻ con, nhưng thực ra là người rất ít nói.

Lâm Hướng Dương tính cách thẳng thắn, có thắc mắc là không nhịn được: “Hai người là kiểu quan hệ đó hả?”

Kỷ Ngọc Lâm cúi đầu, nghiêm túc lau vết bẩn trên cánh tủ, giọng nói không hề dao động: “Bạn thân, quan hệ rất tốt. Tụi tôi quen nhau từ nhỏ.”

Lâm Hướng Dương “à” một tiếng: “Ra vậy.”

Cậu ta ngập ngừng: “Tôi nghe nói trong trường có rất nhiều người thầm mến hội trưởng ban kỷ luật, cả omega lẫn alpha đều có.”

Kỷ Ngọc Lâm nghe vậy thì gật đầu, vẻ mặt có chút suy tư.

Lâm Hướng Dương thở dài: “Bên cạnh cậu có một alpha ưu tú thế này, bảo sao cậu chẳng mảy may để ý đến mấy người theo đuổi.”

Kỷ Ngọc Lâm đưa khăn lau cho Lâm Hướng Dương, cậu ta cười hì hì nhận lấy, không hỏi gì thêm.

Trong học viện quân sự liên minh, alpha nhiều như lá rụng, omega lại hiếm, nên người theo đuổi Kỷ Ngọc Lâm càng không thiếu.

Khoa của họ mỗi tháng đều có buổi biểu diễn chung tại giảng đường lớn, Kỷ Ngọc Lâm thường là người chính đánh đàn piano. Rất nhiều alpha sau khi nghe cậu biểu diễn đều lập tức “say nắng”.

Chỉ có điều, Lâm Hướng Dương và Hoàng Thiên Thiên chưa từng thấy Kỷ Ngọc Lâm thân thiết với alpha nào, đến cả những buổi giao lưu liên kết giữa các lớp, cậu cũng hiếm khi tham dự.

Ngược lại, người muốn tiếp cận hai cậu bạn cùng phòng để tìm hiểu xem Kỷ Ngọc Lâm thích kiểu alpha thế nào thì họ đã gặp không ít.

Học viện quản lý rất nghiêm. Nếu các hành động theo đuổi khiến omega cảm thấy bị làm phiền hoặc bị tiết lộ ra ngoài, alpha đó sẽ bị xử lý thích đáng.

Vì vậy, dù có thích omega đến đâu, các alpha cũng phải kiềm chế khi theo đuổi. Phổ biến nhất là đến xem lớp biểu diễn công khai, hoặc âm thầm gửi nước, gửi hoa cổ vũ.

Kỷ Ngọc Lâm sau khi dọn xong mặt bàn và tủ, gương mặt thanh tú vẫn bình thản, điềm nhiên.

“Tôi chỉ muốn tập trung học, mấy chuyện khác chưa tính tới.”

Lâm Hướng Dương “ồ” khô khan một tiếng: “Vậy cũng tốt.”

Vốn luôn như cái bóng câm, Hoàng Thiên Thiên khẽ cười. Lâm Hướng Dương thì ưỡn ngực, hắng giọng cố ý nói to: “Cười cái gì chứ! Nếu không phải tôi vừa mới thành niên là bị đính hôn, thì ai bảo tôi không có tư cách yêu đương chứ.”

Lâm Hướng Dương rõ là mơ mộng, mặt mày háo hức: “Nếu tôi còn độc thân, chắc chắn sẽ yêu vài mối, thử quen đủ kiểu tính cách alpha luôn!”

Hoàng Thiên Thiên cả mấy hôm không hé miệng, lúc này cuối cùng cũng lên tiếng: “Thế sao cậu vừa mới thành niên đã đính hôn?”

Lâm Hướng Dương da mặt dày cũng phải đỏ bừng: “Thì… thì… lúc đó tôi phát… phát tình, không muốn tiêm thuốc ức chế, thế là để người ta… cắn một phát vào cổ.”

Kỷ Ngọc Lâm mở to mắt.

Lâm Hướng Dương vung tay lên, lần hiếm hoi lộ vẻ ngượng ngùng.

“Chỉ… chỉ là đánh dấu tạm thời thôi, vậy mà cuối cùng lại thành đính hôn luôn.”

Cậu ta sợ khiến hai bạn cùng phòng hiểu sai, vội vàng giải thích: “Nếu không thích thì đã chẳng để người ta cắn vào cổ, hai người đừng hiểu lầm! Là… là tại tôi thích người đó, người đó cũng thích tôi, nên mới thuận theo mà thôi!”