Chương 16

Sau khi cả hai bên giới thiệu đơn giản, Bùi Nhẫn dắt Kỷ Ngọc Lâm ngồi xuống bên cạnh, cầm thực đơn chọn mấy món hợp khẩu vị cho cậu.

Cố Vũ cố ý hỏi: “Anh Bùi, không chọn món giúp tôi với Kỳ Lễ à?”

Bùi Nhẫn không buồn ngẩng đầu, chỉ chăm chú dùng nước nóng tráng lại bát đũa trước mặt Kỷ Ngọc Lâm.

Cố Vũ và Kỳ Lễ liếc nhìn nhau, ánh mắt trao đổi đầy kinh ngạc.

Cố Vũ là kiểu người nói năng tự nhiên, hoạt bát. Dù trước đó Bùi Nhẫn đã dặn phải biết kiềm chế, nhưng khi thấy tận mắt cách Bùi Nhẫn chăm chút cho Kỷ Ngọc Lâm, anh ta không kìm được lòng mà tò mò.

Cố Vũ ho nhẹ, mặc ánh nhìn sâu không thấy đáy của Bùi Nhẫn, bắt đầu nói chuyện với Kỷ Ngọc Lâm.

Bữa nay không uống rượu, nhưng với Cố Vũ thì còn hơn cả uống say, ánh mắt anh ta không ngừng dán vào giữa hai người, đột nhiên hỏi omega trẻ trung thanh tú trước mặt: “Bạn học Kỷ, cậu…”

Cố Vũ liếʍ môi, chẳng hề nhận ra mình đang tự chuốc họa.

“Cậu còn độc thân à?”

Kỷ Ngọc Lâm nghiêng đầu nhìn sang Bùi Nhẫn một cái, rồi gật đầu nhẹ: “Vâng.”

Cậu còn mỉm cười hỏi lại: “Sao vậy ạ?”

Cố Vũ gãi đầu, dù biết có ánh nhìn lạnh buốt đang đổ về phía mình: “Haiz, chỉ là thấy cậu tốt thế này mà lại không có alpha theo đuổi.”

Nói rồi, anh ta liếc nhìn Bùi Nhẫn, nói nhỏ hơn: “Hay là do anh Bùi quản cậu kỹ quá?”

Bùi Nhẫn khẽ cười, ánh mắt dài hẹp hơi híp lại: “Tôi với Lâm Lâm là bạn thân, mấy chuyện này không cần mấy người lo. Nếu Lâm Lâm thật sự muốn quen ai… tôi có thể giới thiệu, S+ cũng có thể tìm được, đảm bảo là người tốt.”

Kỷ Ngọc Lâm: “…”

Ánh mắt Bùi Nhẫn từ từ trượt khỏi người Cố Vũ rồi rơi xuống mặt Kỷ Ngọc Lâm. Ban đầu cậu chỉ định đi cùng anh để gặp bạn bè, không ngờ lại trở thành trung tâm câu chuyện.

Tuyên bố vừa rồi của Bùi Nhẫn, cùng với cách anh bảo vệ cậu, khiến Cố Vũ và Kỳ Lễ không dám biểu lộ thêm điều gì.

Bỏ qua mục đích thật sự của Bùi Nhẫn khi đối xử đặc biệt với Kỷ Ngọc Lâm, chỉ riêng thái độ hiện tại của anh đã khiến người khác phải dè chừng, nếu Cố Vũ còn hỏi thêm câu nào nữa, e là sau này Bùi Nhẫn chẳng thèm tham gia buổi tụ họp nào với anh ta nữa.

Thế nên nửa sau bữa ăn, không khí im lặng hơn, mọi người tập trung ăn uống. Đợi Kỷ Ngọc Lâm ăn xong, Bùi Nhẫn cũng chẳng thèm chào hỏi, đưa cậu rời đi luôn.

Hai người cùng đi bộ một đoạn dọc bờ sông, lúc sắp lên xe, Kỷ Ngọc Lâm chợt hỏi: “Anh không vui à?”

Bùi Nhẫn bật cười: “Suy nghĩ gì thế.”

“Nhưng… lời ban nãy của Cố Vũ, em đừng để tâm. Nhất là mấy chuyện đó.”

Kỷ Ngọc Lâm: “Hở?”

Bùi Nhẫn liếc sang nhìn cậu, nhớ lại lời Cố Vũ vừa nói, tỏ vẻ không đồng tình: “Em bây giờ còn nhỏ, yêu đương sớm không cần thiết đâu.”

Anh tiếp lời: “Trước mắt cứ chuyên tâm vào việc luyện đàn đi,” dáng người cao lớn của alpha cúi xuống, đôi mắt chăm chú nhìn vào đôi mắt đen trong suốt của Kỷ Ngọc Lâm, “em thấy sao?”

Bùi Nhẫn khi ở cạnh Kỷ Ngọc Lâm luôn mang dáng vẻ ung dung, lười biếng.

Nhưng lúc này, đối diện với ánh nhìn đột ngột nghiêm túc ấy, Kỷ Ngọc Lâm thoáng ngập ngừng: “…Tùy duyên thôi.”

Lông mày dài của Bùi Nhẫn hơi chau lại.

Đến khi đưa Kỷ Ngọc Lâm về đến dưới lầu, anh mới mở miệng: “Yêu đương với alpha phiền lắm, tính chiếm hữu thường rất cao. Hơn nữa, sau khi yêu rồi thì thời gian dành cho bản thân sẽ bị giảm xuống.”

Anh nói tiếp: “Anh cảm thấy không nên vì yêu đương mà làm ảnh hưởng đến thời gian dành cho bạn bè.”

Ví dụ như anh với Kỷ Ngọc Lâm.

Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu omega hay ai khác, so với mấy việc nhàm chán đó, thì ở bên Kỷ Ngọc Lâm vẫn là dễ chịu nhất.

-

Sau ba ngày luyện đàn ở nhà, học kỳ mới chính thức bắt đầu.