Chương 15

Cậu cứ nghĩ Bùi Nhẫn sẽ vào phòng khách nghỉ, ai ngờ đối phương lại đi thẳng về phía phòng ngủ của cậu.

Kỷ Ngọc Lâm đuổi theo: “Anh Nhẫn.”

Bùi Nhẫn nhìn cậu, trong mắt mang theo nghi hoặc: “Sao vậy?”

Kỷ Ngọc Lâm nhỏ giọng hỏi: “Anh không ngủ ở phòng khách à?”

Nhà Kỷ Ngọc Lâm có bốn phòng, hai phòng ngủ, một phòng làm việc, còn lại là phòng khách cho khách đến ở.

Bùi Nhẫn không để tâm: “Anh ngủ tạm ở phòng đàn cũng được, tiện nói chuyện với em.”

Phòng ngủ của Kỷ Ngọc Lâm là lớn nhất, trong đó còn ngăn riêng một không gian làm phòng đàn để cậu luyện tập thường ngày.

Trong phòng đàn có một chiếc ghế sofa vải gấp đơn, Kỷ Ngọc Lâm nằm thì vừa, nhưng...

Cậu ngẩng mắt, nhìn Bùi Nhẫn bằng đôi mắt đen láy yên tĩnh, hình như anh lại cao hơn nữa rồi, chắc cũng gần chạm ngưỡng một mét chín.

Chiếc ghế sofa nhỏ kia có lẽ không đủ cho Bùi Nhẫn nằm thoải mái.

Kỷ Ngọc Lâm nói thật: “Ghế đó nhỏ lắm…”

Bùi Nhẫn đáp: “Đi công tác còn ở chỗ điều kiện tệ hơn thế nữa.”

Rồi anh chuyển chủ đề, giọng có chút dò xét.

“Hay là… anh làm phiền em nói chuyện với người khác?”

Kỷ Ngọc Lâm: “Người khác?”

Bùi Nhẫn hơi bất đắc dĩ, đôi mắt tuấn tú thoáng hiện nét u ám.

“Dì chẳng phải muốn giới thiệu người cho em sao?”

Kỷ Ngọc Lâm: “…”

Cậu không tránh né ánh mắt dò xét của Bùi Nhẫn, định nói gì đó thì Bùi Nhẫn đã cúi mắt xuống, nói: “Nghỉ ngơi trước đi, nhưng có một chuyện, giữa hai đứa mình, bất kể có chuyện gì cũng đừng giấu nhau, được không?”

Giống như trước đây vậy.

Kỷ Ngọc Lâm khựng lại nhẹ nhàng: “…Được.”

Nhưng trước khi cậu đồng ý với điều kiện của Bùi Nhẫn, thật ra cậu đã quyết định sẽ giữ một vài chuyện trong lòng rồi, vậy chẳng phải là không tính lời hứa, đúng không?

Bùi Nhẫn chiếm lấy phòng đàn của Kỷ Ngọc Lâm để ngủ trưa, trong suốt quá trình không chủ động bắt chuyện với cậu thêm lần nào, dường như thật sự chỉ muốn đến nhà cậu ngủ một giấc, gặp mặt một lần.

Buổi trưa, ánh nắng dịu dàng, gió cũng nhẹ nhàng.

Sau khi tỉnh dậy, Bùi Nhẫn nhận được cuộc gọi từ Cố Vũ.

Ánh mắt anh từ phía xa dời về khuôn mặt Kỷ Ngọc Lâm, giọng trầm thấp: “Ừ, được.”

Gió ngoài cửa sổ đột nhiên nổi lên, Kỷ Ngọc Lâm đứng gần ban công, mái tóc đen mềm mại bị gió thổi rối loạn.

Bùi Nhẫn cứ nhìn cậu mãi không dời mắt, khiến Kỷ Ngọc Lâm theo phản xạ kéo lại áo ngủ hình thỏ của mình, hỏi: “Anh nhìn gì thế?”

“Cố Vũ với mấy người bạn rủ anh đi ăn, anh muốn đưa em đi cùng.”

Kỷ Ngọc Lâm rất ít khi tiếp xúc với bạn bè của Bùi Nhẫn, cậu tính tình trầm lặng, không thích náo nhiệt, dường như chỉ cần quen biết một mình Bùi Nhẫn là đủ rồi.

Cậu hơi ngẩn ra: “Em chưa gặp họ bao giờ, có cần mang quà gì không?”

Nghe cậu không từ chối, khóe môi Bùi Nhẫn cong lên, khẽ cười: “Em đi với anh là được rồi, còn mang gì quà nữa?”

Bùi Nhẫn lái xe đến đón, lúc Kỷ Ngọc Lâm ra xe cũng tranh thủ báo với ba mẹ một tiếng.

Nghe con trai bảo muốn ra ngoài kết bạn, ba mẹ cậu không hỏi thêm gì, còn chuyển thêm tiền cho cậu, dặn cậu chơi vui vẻ, nếu không đủ thì cứ nói để gửi thêm.

Trước kia lúc gia cảnh khó khăn, Kỷ Ngọc Lâm từng trải qua một thời gian rất chật vật, nhưng cậu chưa từng than vãn.

Bây giờ điều kiện trong nhà đã dần khá lên, mẹ Kỷ và ông Kỷ Thành Chiêu đều cảm thấy áy náy vì những thiệt thòi mà đứa con duy nhất của họ phải chịu, nên lúc nào cũng cố gắng bù đắp cho cậu.

Người khác thì lo đủ điều sợ con mình bước vào tuổi nổi loạn, riêng mẹ Kỷ lại hy vọng con trai mình ít nhất có chút tinh thần phản nghịch của tuổi trẻ.

-

Lúc gặp mặt, Cố Vũ gần như dán mắt vào mặt của Kỷ Ngọc Lâm mà nhìn.

Kỳ Lễ tuy không nói nhiều nhưng trong lòng cũng đầy tò mò về Kỷ Ngọc Lâm không kém gì Cố Vũ.