Chương 14

Đến khi cúp máy rồi Bùi Nhẫn mới chợt hiểu ra ý của Kỷ Ngọc Lâm.

Cậu không định gặp anh thêm lần nào trong mấy ngày còn lại của kỳ nghỉ này sao?

Sắp đến mùa tựu trường, Kỷ Ngọc Lâm ở nhà luyện đàn, dọn dẹp hành lý, tiện thể cũng chỉnh lại tâm trạng để dần dần chấp nhận sự thay đổi trong mối quan hệ giữa cậu và Bùi Nhẫn.

Trước đây, mỗi kỳ nghỉ hè, gần như cậu và anh đều đi đâu cũng có nhau. Giờ thì mỗi ngày một xa cách, cậu tự nhủ bản thân phải học cách thích nghi.

Buổi trưa, ba mẹ về nhà, Kỷ Ngọc Lâm xuống phòng khách ăn cơm cùng họ.

Mẹ Kỷ và ông Kỷ Thành Chiêu ra ngoài có việc, còn phải gặp mấy người, trước khi đi vội dặn dò Kỷ Ngọc Lâm mấy câu, còn dúi cho cậu ít tiền tiêu vặt.

Ra đến cửa, mẹ Kỷ vẫn chưa yên tâm, ngoái đầu dặn thêm: “Nhớ uống thuốc đúng giờ, có chỗ nào thấy khó chịu phải báo ngay cho mẹ biết.”

Kỷ Ngọc Lâm ngoan ngoãn gật đầu.

Nhìn đứa con trai ngoan ngoãn, im lặng của mình, bà lại nói tiếp: “Nếu thấy ở nhà buồn quá thì ra ngoài đi dạo cũng được.”

Từ nhỏ thể trạng Kỷ Ngọc Lâm đã không tốt, ít vận động, cũng không có mấy người bạn thân.

Làm cha mẹ, họ vẫn luôn mong cậu có thể hoạt bát hơn chút. Mẹ Kỷ dặn dò chân thành: “Mẹ không cấm con kết bạn đâu.”

Kỷ Ngọc Lâm dạ vâng, tiễn ba mẹ ra cửa xong lại quay về phòng luyện đàn tiếp.

Cậu chơi đàn liền hai tiếng, có phần mỏi mệt, đóng nắp đàn lại rồi định nằm nghỉ một lát.

Điện thoại đã sạc đầy chợt sáng lên, Bùi Nhẫn gọi đến.

Ngón tay Kỷ Ngọc Lâm nhẹ nhàng miết lên màn hình, rồi từ từ nhận cuộc gọi.

“Anh Nhẫn.”

Giọng cậu nhẹ và khàn, hơi thở có phần mỏi mệt.

Đầu dây bên kia, Bùi Nhẫn thoáng dừng lại, vốn định hỏi sao lúc nãy cậu không nghe máy, nhưng lời đến miệng lại đổi thành: “Mệt à?”

Kỷ Ngọc Lâm xoa nhẹ đôi mắt nhức mỏi: “Một chút. Nãy em luyện đàn.”

Giọng cậu dịu nhẹ và khàn khàn, truyền qua điện thoại nghe như một lớp sương mỏng phủ lên sự ngoan ngoãn, khiến người ta muốn xoa dịu.

Bùi Nhẫn ngẩng đầu liếc nhìn khu dân cư trước mắt, tâm trạng dịu hẳn đi, nói: “Anh đang ở dưới nhà em.”

Kỷ Ngọc Lâm chống tay ngồi bật dậy: “Anh… sao lại tới đây?”

Bùi Nhẫn nói: “Em không qua nhà anh thì anh qua đây.”

Kỷ Ngọc Lâm nói mập mờ: “Em đang chuẩn bị ngủ trưa.”

Bùi Nhẫn bật cười: “Hai ngày nay anh cũng chẳng ngủ mấy, vừa hay đến nhà em ngủ bù một lát.”

Kỷ Ngọc Lâm không nói được gì nữa, Bùi Nhẫn đã đến tận cửa nhà rồi.

Giọng anh trầm thấp: “Lâm Lâm, anh tới rồi, mở cửa nhé?”

Dù có viện đủ lý do để tránh mặt, người ta đã đến tận nơi rồi, Kỷ Ngọc Lâm cũng không thể làm ngơ.

Cậu bước ra khỏi phòng, mở cửa.

Bùi Nhẫn cúi mắt nhìn cậu, ánh mắt sáng lên, ý cười trên môi càng rõ rệt.

Kỷ Ngọc Lâm theo ánh mắt của anh nhìn lại mình, liền cảm thấy nóng bừng vành tai.

“Anh cười gì, đồ ngủ em mặc vẫn vậy mà…”

Lúc này Kỷ Ngọc Lâm mặc một bộ đồ ngủ hình thỏ, mũ áo sau cổ có hai cái tai dài rũ xuống. Gương mặt cậu vốn trẻ trung dịu dàng, nay lại được bộ đồ ngủ này làm tôn lên vẻ ngây thơ, càng khiến cậu trông như thiếu niên chưa trưởng thành.

Bùi Nhẫn giơ tay ra sau, giúp cậu đội chiếc mũ có tai thỏ lên đầu.

Alpha tuấn tú cười lười biếng, còn cố ý vuốt vuốt hai cái tai thỏ dài ngoằng kia, nhìn sâu vào hàng mi đen của Kỷ Ngọc Lâm, nói: “Giờ thì giống thỏ con thật rồi.”

Gương mặt dịu dàng thanh tú của Kỷ Ngọc Lâm hơi căng lên, giả vờ lạnh nhạt: “Vớ vẩn.”

Bùi Nhẫn theo sau cậu vào phòng khách, bước đi thong thả, còn quen tay tự rót một cốc nước.

Anh nghiêng mặt nhìn gò má trắng mịn của omega: “Em sắp ngủ trưa chưa?”

Kỷ Ngọc Lâm gật đầu cứng ngắc, mu bàn tay nhẹ nhàng xoa quanh lông mày.