Nghe được một lúc, tâm trạng u uất nghẹn lại trong lòng giữa đêm khuya dần tan đi, Bùi Nhẫn thả lỏng người, nằm xuống giường.
Anh mở màn hình điện thoại lên, cố ý nhìn một cái, Kỷ Ngọc Lâm chưa nhắn lại. Giờ này chắc cậu đã ngủ, không tiện gọi điện nữa.
-
Mặt trời mọc ở phương Đông, sương thu vẫn chưa tan.
Bùi phu nhân dậy sớm, đi chăm chút khu vườn một vòng rồi mới trở lại phòng khách, vừa vặn gặp Bùi Nhẫn đang từ trên lầu xuống.
Bùi phu nhân uống vài ngụm nước ấm, nhìn khuôn mặt trẻ trung anh tuấn của con trai, hỏi: “Tối qua không ngủ ngon à?”
Bùi Nhẫn tỏ vẻ thản nhiên: “Cũng tạm.”
Phu nhân khẽ thở dài, nhưng con cái cũng đã lớn, từ trước đến nay làm gì cũng có chính kiến, bà không tiện can thiệp nhiều.
“Sắp khai giảng rồi, con định ở nhà đến lúc đó luôn à? Mấy ngày tới bảo dì Tôn làm thêm mấy món con thích.”
Bà năm nay đã ngoài bốn mươi lăm nhưng chăm sóc bản thân rất tốt, gương mặt không có lấy một nếp nhăn.
Tính tình bà hiền hòa, luôn hiểu và tôn trọng con cái, nhất là khi con trai bà là một alpha cấp S+, có bản năng lãnh thổ và tự chủ cực kỳ mạnh mẽ.
Vì vậy từ sau trung học, Bùi Nhẫn rất ít khi ở nhà, mỗi tháng chỉ về vài ngày.
Những năm trước bà còn thấy tiếc nuối, nhưng lâu dần cũng quen với kiểu mẹ con sống tách biệt thế này.
Bà nói: “Con bận ở tỉnh A suốt hai tháng rồi, hè này không có dịp ở cạnh thằng bé Ngọc Lâm, hay là mời nó tới nhà chơi vài hôm đi?”
Ánh mắt Bùi Nhẫn hướng về phía mẹ, gần như không suy nghĩ gì đã gật đầu: “Vâng.”
Bùi phu nhân khẽ mỉm cười: “Lâu lắm rồi thằng bé ấy không đến. Nó ngoan ngoãn, chơi đàn cũng hay, mẹ cũng rất nhớ nó.”
Bà thực lòng quý mến Kỷ Ngọc Lâm, nhất là khi cậu còn là một omega.
Bên cạnh Bùi Nhẫn không có nhiều bạn bè thân thiết. Anh hai mươi hai tuổi, là một alpha cấp S+, đi đâu cũng là tiêu điểm chú ý, nhưng chưa từng thân thiết với omega nào.
Alpha sau khi trưởng thành sẽ có những lúc tâm tính xao động. Bà không phản đối chuyện con trai yêu đương, nhà họ Bùi từ lâu đã ủng hộ tự do hôn nhân, chỉ cần sống hạnh phúc thì không phân biệt xuất thân, nhà họ Bùi bao dung hết được.
Lúc biết Kỷ Ngọc Lâm phân hóa thành omega, bà từng vui mừng suốt một thời gian. Những điều Bùi Nhẫn dành cho Kỷ Ngọc Lâm, chăm sóc, chu đáo, bà đều thấy rõ trong mắt.
Kỷ Ngọc Lâm phân hóa thành omega, điều đó càng kí©h thí©ɧ bản năng bảo vệ của Bùi Nhẫn, làm mối quan hệ giữa hai người thêm gần gũi.
Nếu hai người yêu nhau thì đó là chuyện thuận theo tự nhiên, hợp lý hợp tình.
Thế nhưng đã một năm trôi qua kể từ khi Kỷ Ngọc Lâm phân hóa, Bùi phu nhân cứ đợi mãi vẫn chưa thấy con trai dẫn người về nhà với thân phận mới.
Bà tin rằng con trai mình thật lòng quan tâm đến Kỷ Ngọc Lâm, và cũng tin rằng hai người rồi sẽ đến với nhau.
Vì vậy, khi bà đưa ra đề nghị, Bùi Nhẫn cũng thấy không tồi.
Anh nói: “Để con hỏi em ấy.”
Bùi phu nhân mỉm cười càng dịu dàng, nhẹ nhàng hỏi: “Con với Ngọc Lâm ở bên nhau từ bao giờ vậy?”
Bùi Nhẫn: “…” Anh nhìn mẹ, trong ánh mắt hiện rõ sự khó hiểu lẫn bối rối: “Con với em ấy…”
Bùi phu nhân nói: “Hai đứa lớn lên cùng nhau, con lại chăm sóc cậu ấy tận tình như thế, chẳng phải là thích người ta sao?”
Người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng nhìn con đầy thăm dò, lời nói chan chứa khích lệ: “Huống hồ cậu ấy còn là omega, mọi thứ đều rất vừa vặn. Nếu hai đứa đến với nhau thì gia đình không ai phản đối cả.”
Bùi Nhẫn hiếm khi thu lại dáng vẻ lười biếng thường thấy: “Con với em ấy không có ở bên nhau.”
Bùi phu nhân hỏi lại: “Vậy hai đứa chưa từng tỏ tình à?”
Bùi Nhẫn lắc đầu.
Anh nói: “Tụi con là bạn, là anh em. Từ nhỏ con đã xem em ấy như em trai.”