Chương 10

Cậu chỉnh điều hòa thấp đi, giải thích: “Nước hơi nóng.”

Mùi chanh thanh ngọt xen lẫn hơi nước nóng từ phòng tắm lan khắp căn phòng, hương sữa tắm. Kỷ Ngọc Lâm đã quen, chẳng nhận ra thần sắc Bùi Nhẫn thoáng dị thường.

Anh chau mày, hiếm khi trên gương mặt tuấn tú hiện vẻ hoang mang. Liếc cậu một cái, anh xoay người vào phòng trong.

Chẳng lẽ mũi tiêm ức chế ba tháng trước đã hết tác dụng?

Để tránh bị ảnh hưởng bởi kỳ nhạy cảm, alpha thường tiêm một mũi mỗi năm tháng hoặc uống thuốc hàng tháng.

Thuốc viên lúc nào cũng mang theo, nhưng đã ở trong bệnh viện, uống thì dư thừa.

Anh cầm điện thoại, mắt vẫn nhìn gương mặt đỏ au của cậu: “Anh ra ngoài một lát.”

Kỷ Ngọc Lâm đưa mắt nhìn bầu trời xám ngoài cửa, không hỏi nhiều.

Bùi Nhẫn đến khoa chuyên môn tiêm lại một liều ức chế. Dù xác định vừa rồi không hề ngửi thấy thông tin tố nào từ cậu, anh vẫn cẩn thận phòng ngừa.

Trong viện có người quen nhà họ Bùi, anh còn đứng trò chuyện vài câu. Đến khi quay lại phòng bệnh đã đêm muộn, giường chỉ còn đường cong yên tĩnh.

Ghé sát mới thấy nửa khuôn mặt Kỷ Ngọc Lâm vùi dưới chăn, đã ngủ say.

Bùi Nhẫn ngồi thêm một lúc, mới trở lại phòng nghỉ để nằm xuống.

Kỷ Ngọc Lâm ở viện tĩnh dưỡng sáu ngày, vết mổ tuyến thể hồi phục khá tốt, bác sĩ cho phép xuất viện. Buổi sáng Bùi Nhẫn về nhà một chuyến, chiều lại đến đón cậu.

Ban đầu mẹ Kỷ muốn tự tay đến đón, nhưng cậu không nỡ để bà phải chạy tới chạy lui.

Kỷ Ngọc Lâm vốn tính thu dọn đồ rồi gọi xe về thẳng nhà, nhưng bị Bùi Nhẫn trong điện thoại nghiêm giọng quở trách, cậu mới thôi.

Trong điện thoại anh còn hỏi: “Sao dạo này em cứ né tránh anh?”

Kỷ Ngọc Lâm nghĩ có lẽ mình lảng tránh rõ quá khiến anh nhận ra, đành chấp nhận để Bùi Nhẫn buổi chiều qua đón.

Ba giờ, xe anh dừng dưới bệnh viện.

Kỷ Ngọc Lâm xách vali đơn giản, vừa mở cửa phòng bệnh thì chạm ngay Bùi Nhẫn đi vào.

Anh đưa tay lấy luôn hành lý, đôi mắt đen thoáng ý cười: “Đi thôi.”

Kỷ Ngọc Lâm nghiêng đầu, thấy anh mặc sơ mi quần dài thoải mái giản dị. Ngũ quan sắc nét, dáng đứng thẳng tắp, từng cử chỉ đều toát ra khí chất vốn có của một alpha hạng S+.

Tim cậu chợt hẫng một nhịp, vội thu mắt lại như không có gì.

-

So với đường phố dưới mặt đất sạch sẽ rộng rãi, bầu trời trên cao như một thế giới mộng ảo.

Những chuyến tàu, phi thuyền hình bầu dục, hình vuông, hình dài lơ lửng trên không, chẳng cần đường ray hữu hình nhưng vẫn ngay hàng thẳng lối nhờ hệ thống dẫn sóng ánh sáng do nhà họ Bùi nghiên cứu.

Kỷ Ngọc Lâm dựa vào cửa sổ ngắm vu vơ. Điện thoại rung, mẹ nhắn bảo cậu giữ Bùi Nhẫn lại dùng cơm tối.

Cậu nói lại, Bùi Nhẫn vui vẻ đồng ý.

Trở về khu nhà, anh ghé cửa hàng gần đó mua trái cây và mấy túi thực phẩm bổ sung. Kỷ Ngọc Lâm đi sau định lấy giúp, anh giơ tay ngăn, cười nhàn nhạt: “Cứ nghịch nữa là anh bắt em trả tiền đấy.”

Động tác Kỷ Ngọc Lâm khựng lại, cậu đành nhét tay vào túi.

Khu nhà ở cũng khá tốt. Nhà cậu từng phải bán đi hết khi gặp khó khăn, sau này mọi sự dần khá hơn, cha Kỷ có vốn xoay vòng mới mua lại chỗ này.

Bữa tối ấm áp, hầu như không cần Kỷ Ngọc Lâm nói nhiều, chỉ riêng cách Bùi Nhẫn trò chuyện cũng đủ làm cha mẹ cậu vui vẻ.

Mẹ Kỷ cười không ngớt, cha Kỷ tuy tâm trạng dịu đi nhưng vẫn giữ vẻ trầm lặng.

Khi tiễn anh ra về, mẹ còn nhắc: “Đứa nhỏ này tính tình thật tốt, lại quan tâm con…”

Bà quay sang con trai: “Ngọc Lâm, mẹ thấy thằng bé chăm sóc con thế, có phải thằng bé thích con không?”

Cậu lắc đầu: “Anh ấy từng nói thích omega là con gái cơ mà.” Rồi giải thích: “Anh ấy chăm sóc con, nhưng không có ý khác đâu.”

Mẹ Kỷ gật gù: “Ừ, hai người ở bên nhau không chỉ cần sự chăm lo, mà còn cần tình cảm từ cả hai phía.”