Chương 9: Phong thủy xoay vần

Nhị thẩm còn chưa bước hẳn vào sân, Giản Vũ Tình và mấy người đã nghe thấy giọng nói oang oang của bà ta vang lên trước: "Ôi chao? Ôi chao! Mọi người ngửi xem, thơm quá đi! Đúng là tay nghề của đại tẩu có khác, giỏi thật đấy! Từ xa đã ngửi thấy mùi thơm nức rồi."

Giản thị dẫn theo hai con ra đón.

Bà còn chưa kịp mở miệng, bà Lý đi cùng nhị thẩm đã cười nói: "Nói ra thì ta cũng lâu lắm rồi chưa được nếm lại tay nghề của Giản thị rồi."

Bà Lý vóc người thấp bé, gương mặt hiền lành phúc hậu. Bà là em họ của mẫu thân hai anh em nhà họ Giản, xét vai vế thì mọi người đều phải kính gọi một tiếng bà dì.

Giản thị mỉm cười đáp: "Chỉ có ít bánh ngải với trứng chiên thôi, nhị thẩm và bà Lý còn chưa dùng bữa sao? Hay là ăn tạm vài miếng nhé? Có điều mấy món này không phải do ta làm, mà là tay nghề của Vũ Tình đó.”

Bà Lý ngạc nhiên: "Là do nha đầu Vũ Tình làm sao?”

Nghe lời Giản thị, khóe miệng nhị thẩm khẽ cong lên, lộ ra chút khinh thường.

Bánh ngải thì có thể làm ra trò trống gì chứ? Khen lấy lệ một câu thôi mà cũng sắp bay lên mây rồi...

Bà ta xoa xoa bụng, cười tươi rói nói: "Không cần đâu, không cần đâu, tôi vừa ăn xuân bính do lão đầu nhà tôi mang từ thành về rồi."

"Xuân bính trong thành đúng là khác hẳn. Vỏ bánh bên ngoài mềm mịn lại dai, bên trong cuốn giá đỗ, hẹ non, cải xanh với thịt gà áp chảo, bên ngoài quét thêm một lớp tương ngọt nữa... cái mùi vị ấy, ôi chao."

Sự chú ý của bà Lý lập tức bị cuốn theo.

Trong mắt bà đầy sự ngưỡng mộ: "Nhị lang đúng là có tiền đồ thật! Ngày tốt lành của nhị nương tử còn ở phía trước đó."

Nhị thẩm khẽ hất cằm: "Đương nhiên rồi."

Bà ta không giấu nổi vẻ đắc ý, liếc mắt nhìn Giản thị có vẻ không được khỏe. Nếu là mấy năm trước, khi Giản đại lang còn sống, những món mới mẻ thế này chỉ có Giản đại lang và Giản thị mới được nếm thử. Khi ấy, bà ta không biết đã ngưỡng mộ đến mức nào.

Ai ngờ được phong thủy xoay vần.

Giờ đây người sống thong dong thoải mái lại là bà ta. Còn Giản thị người từng khiến bà ta ao ước thì nay sống chật vật, nghèo túng đến đáng thương.

Sau một tràng khoe khoang, nhị thẩm cảm thấy cả người dễ chịu hẳn ra. Bà ta liếc nhìn Giản Vũ Tình và Giản Vân Khởi gầy gò một lượt, rồi thở dài nói: "Thôi thì mấy thứ này cứ để lại cho Vũ Tình với Vân Khởi bồi bổ thân thể đi nhé? Nhìn hai đứa nhỏ gầy quá rồi."

"À đúng rồi đúng rồi, chúng ta còn phải nói chuyện chính nữa." Nhị thẩm khoác lấy cánh tay Giản thị, tỏ ra thân thiết vô cùng: "Đại tẩu à? Chuyện tôi đã nói với đại tẩu, đại tẩu suy nghĩ xong chưa? Đại tẩu?"

Giản thị đứng sững tại chỗ, sắc mặt rất khó coi.

Bà nghe theo lời các con, từ lúc ra đón nhị thẩm và bà Lý đã âm thầm quan sát sắc mặt của hai người, từng biến đổi nhỏ đều thu hết vào mắt.

Vốn bà còn mong nhìn ra được chút thành ý của nhị thẩm, để rồi có thể thẳng thắn nói lại với các con. Nhưng khi thấy rõ vẻ kiêu căng và đắc ý chẳng hề che giấu kia, trái tim đang ấm nóng bỗng chốc nguội lạnh.

Sao thái độ của nhị thẩm lại kỳ lạ đến vậy?

Hay là... từ trước đến nay nhị thẩm vẫn luôn như thế?

Tâm trí Giản thị rối bời như một cuộn chỉ rối không tìm ra đầu mối. Bà gắng gượng nở nụ cười, giọng nói trở nên nghiêm nghị: "Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, Vũ Tình vẫn còn nhỏ... tôi thật sự không nỡ."

"Tôi đã nói mà... ơ?" Nhị thẩm hoàn toàn không ngờ bà sẽ từ chối, nhất thời sững người. Sắc mặt bà ta thoáng chốc trầm xuống, rồi lại vội vàng gượng cười.

Bà Lý sững sờ một thoáng, rồi bật cười, vỗ mạnh lên đùi: "Ôi chao Giản thị à, Vũ Tình còn nhỏ chỗ nào? Đã là đại cô nương rồi!"

Nhị thẩm cũng hoàn hồn, nụ cười cứng ngắc, liếc nhìn Giản thị: "Bà Lý nói đúng đấy."

Bà ta vội vàng tiếp lời, mặt mày tươi cười: "Đại tẩu tốt của tôi ơi, tôi tìm cho Vũ Tình một mối hôn sự thật sự là rất tốt đấy. "

"Nhà người ta có nhà ngói mới xây, lại còn ba mẫu ruộng tốt cùng một cửa tiệm, phía trên không có cha mẹ chồng, về đó là có thể tự mình làm chủ. Người tốt như vậy, bỏ lỡ lần này thì sau này tìm cũng không ra đâu."

"Ta phải nói hết lời mới giữ được người ta lại. Nếu tin này mà truyền ra ngoài, e rằng trong vòng trăm dặm đều phải sốt ruột tranh nhau đó."

Nói xong, bà ta ngẩng đầu nhìn Giản thị, cơn giận lập tức dâng trào.

Giản thị cúi đầu đứng yên, những lời nhị thẩm nói chẳng khác nào đấm vào bông, hoàn toàn không có tác dụng.