Giản Vũ Tình cắt lời Giản thị: “Nương, điều kiện như vậy, cần gì phải tìm tới nhà mình?”
Giản thị không thích nghe con gái tự hạ thấp bản thân.
Trong mắt bà, con cái nhà mình đều rất tốt, thông minh, tháo vát, hiếu thuận.
Bà nghiêm mặt, đưa ngón tay chấm nhẹ lên trán Giản Vũ Tình: “Sao lại không được? Lấy vợ lấy người hiền. Nhị thẩm nói rồi, người ta coi trọng con vì con đảm đang, biết lo toan việc nhà, không quá để ý đến điều kiện gia đình.”
Nghe đến đây, Giản Vũ Tình không nhịn được thở dài: “Nương, nhà nhị thẩm còn có bốn cô em họ kia mà. Nếu thật sự tốt như nương nói... sao bà ấy không giới thiệu cho bọn họ, lại giới thiệu cho con? Chiêu Đệ, Phán Đệ bằng tuổi con, chọn họ chẳng phải tốt hơn sao?”
Giản thị nhất thời nghẹn lời.
Giản Vân Khởi tranh thủ khen một câu: “Chị cuối cùng cũng biết nghĩ rồi đấy.”
Rồi cậu quay sang Giản thị: “Nương, chị nói đúng đấy. Từ ngày cha mất tích, nhị thẩm chỉ hận không vơ vét sạch nhà mình. Nương nghĩ họ sẽ để chuyện tốt tới lượt chúng ta sao?”
“Còn nhị thúc nữa...”
“Nhị thúc không đồng ý, nhị thẩm dám làm càn như vậy à?”
Giản thị xoắn chặt vạt áo, trên mặt lộ vẻ do dự. Bà lúng túng nói: “Không quá lời như các con nói đâu... Lần trước không phải nhị thẩm còn mang quýt sang cho các con ăn sao?”
“Những quả quýt đó sắp thối rồi.” Giản Vũ Tình từ ký ức lục lại chuyện cũ, ““Vì mấy quả quýt hỏng đó, nương còn đưa cho họ nửa cây vải vừa mới may xong đấy.”
“Năm ngoái còn mượn trâu của nhà mình...”
“Còn một ngày thuê nữa thôi, mình cũng đã trả đủ tiền rồi, kết quả ra tới miệng người trong thôn lại thành nhà mình không trả tiền, chiếm tiện nghi nhà họ.”
“Lần trước còn cho nhà mình dưa muối...”
“Đó là vì con đi giúp họ chuyển dưa muối trước, nhị thúc mở miệng thì nhị thẩm mới cho đấy.”
Giản Vũ Tình nhớ rất rõ chuyện này.
Cũng chính sau lần sốt cao đó, cô mới có khôi phục lại ký ức kiếp trước.
Giản Vân Khởi gật đầu, bực tức nói: “Hôm đó chị mệt đến mức đổ bệnh nặng một trận, vậy mà bà Lý còn bảo nhị thẩm đi nói xấu sau lưng. Bảo chị biết mình bệnh còn cố ý đến giúp, là muốn liên lụy Diêu ca.”
…………
Bị hai đứa con thay nhau phản bác, sắc mặt Giản không mấy dễ coi. Bà ngồi thẫn thờ trên ghế, tay xoắn chiếc khăn hồi lâu mà chẳng nói lấy một lời.
Giản Vũ Tình nhìn dáng vẻ ấy, bất giác chau mày. Cô liếc qua là hiểu ngay, Giản thị chưa thật sự hết hy vọng về nhị thúc, nhị thẩm. Chỉ là không tiện phản bác, nên cúi đầu im lặng, không chịu tiếp lời.
Giản Vân Khởi vốn nóng nảy, không nhịn được lên tiếng: “Nương, nương tin nhị thẩm mà không tin chúng con sao?”
Giản thị khẽ run người, ấp úng một lúc lâu rồi mới nhỏ giọng nói: “Các con à, nhị thẩm các con tuy hay ham lợi, miệng lưỡi cũng lắm điều... nhưng nhị thúc là ruột thịt của các con, sao có thể vì chuyện lớn thế này mà đẩy các con vào chỗ nguy hiểm được chứ?”
Giản Vũ Tình thật sự không ngờ Giản thị lại nghĩ như vậy. Cô sững người nhìn bà, vừa kinh ngạc vừa không nhịn được cất cao giọng: “Nương? Chẳng lẽ nương đã đồng ý rồi?”
Mặt Giản Vân Khởi lặp tức biến sắc.
May mà Giản thị không mê muội đến mức đó, bà vội xua tay liên tục: “Làm gì có chuyện nhận lời chứ? Nhị thẩm chỉ mới nhắc sơ qua, nói còn phải tìm hiểu thêm. Bà ấy nói hôm nay sẽ tới nói chuyện kỹ hơn.”
Hai chị em cùng lúc thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn nhau một cái, cả hai đều nảy sinh cùng một ý nghĩ phải nhân cơ hội này mà đập tan ảo tưởng của Giản thị.
Một lát nữa chính là cơ hội hợp nhất.
Giản Vũ Tình quyết tâm, dịu giọng nói: “Nương, nương hãy suy nghĩ kỹ đi. Đợi lát nữa nhị thẩm tới, nương nhìn cho rõ rồi hẵng quyết.”
Giản thị im lặng một lúc, rồi khẽ đáp một tiếng.
Ngay khi trong phòng rơi vào yên lặng, bên ngoài lại vang lên tiếng ồn ào.
Giản Lan kéo Nhị Cẩu bước vào sân, miệng còn lớn tiếng: “Em nói thật đó, ngon lắm luôn!”
“Đó là vì em chưa từng ăn đồ ngon thôi.”
“Thế sao lúc nãy anh còn bảo tiền du sống ngọt lịm như kẹo mạch nha?”
“Anh nói thế là để dỗ em thôi.”
“Hừ! Em không tin!” Giản Lan cứng đầu kéo Nhị Cẩu vào sân: “Để em cho anh nếm thử, lúc đó hẵng biết.”
“Thử thì thử!” Nhị Cẩu theo vào: “Ngon hơn cả đồ trên thành sao? Sao có thể chứ! Anh nghe nói trên thành có bánh ngải làm bằng bột nếp, bên trong bọc nhân ngọt, ngon lắm cơ!”
“Bánh Ngải chị em làm còn ngon hơn!”
“Không thể nào, chắc chắn bánh trong thành ngon hơn!”
Hai đứa nhỏ cãi nhau ầm ĩ, vừa vào đã lao thẳng về phía bếp. Giản Vũ Tình còn chưa kịp ra xem thì nhị thẩm đã cười tươi rói bước tới cửa.