Giản Vũ Tình chẳng buồn để ý, cứ cúi đầu bới soát trong gian bếp. Khi cô lôi ra được túi bột trắng và gói bột đậu nành được Giản thị cất kỹ trong góc, hai đứa nhỏ vẫn còn đang lải nhải, muốn giữ du tiền làm đồ nhấm.
“Thích ăn thì lát nữa đi hái thêm.”
“Sau lưng nhà mình, trên núi thiếu gì chứ riêng du tiền thì chẳng bao giờ thiếu.” Giản Vũ Tình dứt khoát nói hai câu đã dập tắt lời ca thán của hai em, rồi đổ hết bột trắng và bột đậu nành vào chậu du tiền đã rửa sạch rồi thêm chút muối.
Khuấy đều, khuấy đều rồi lại khuấy.
Giản Vũ Tình dùng sức nhào bột mì và lá du non lại với nhau, nhào đến khi thành khối bột hơi cứng.
Hai anh em chụm đầu nhìn, miệng không nhịn được bật ra một tiếng: “Wa... oa.”
Giản Vũ Tình gõ tay chúng ra, chia khối bột thành từng viên nhỏ, vo lại cho chắc tay, vê thành viên tròn rồi ấn một lỗ nhỏ ở giữa, cuối cùng úp từng cái vào xửng hấp.
Đúng lúc đó, nước trong nồi cũng vừa sôi.
Giản Vũ Tình đặt xửng lên miệng nồi, đậy nắp: “Giờ chỉ cần đợi bánh ngải chín nữa thôi.”
Không lâu sau, ba chị em đã ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ. Hương thơm thanh thanh từ bánh du tiền nhanh chóng lan ra, hai đứa từ thái độ nghi ngờ ban đầu chuyển sang phấn khích hẳn. Giản Lan mắt không rời khỏi bếp lửa, nuốt nước bọt liên tục: “Chị ơi... thơm quá đi.”
Bụng Giản Vũ Tình cũng “ục ục” đáp lại.
Xuyên đến đây đã hai tháng, suốt hai tháng qua, mỗi ngày Giản Vũ Tình đều chỉ ăn đậu tương muối, tương du, với mắm cá, vị giác sớm đã tê liệt. Giờ ngửi được mùi thơm tươi mới thế này, cô cũng khó mà giữ vẻ bình tĩnh, lén nuốt một ngụm nước bọt: “Chắc... chắc là chín rồi nhỉ?”
Cô hít sâu một hơi, ổn định lại tâm thần, rồi từ từ mở nắp nồi.
Hương thơm nóng hổi và đậm đà hơn hẳn ùa ra một lượt, đến nỗi Giản thị đang ở trong nhà cũng bị mùi hương dụ tới: “Ôi chao... đây... đây là mùi gì vậy?”
Chưa nói đến ba người đang đói bụng. Giản Vân Khởi sốt ruột không chờ nổi, chộp ngay một cái bánh, định cho ngay vào miệng.
Nhưng vừa cầm lên đã la oai oái, hết chuyền tay này sang tay kia, vừa thổi vừa kêu: “Nóng quá! Phù, phù... nóng nóng nóng! Phù, phù.”
Giản Vũ Tình khẽ nhíu mày, nửa buồn cười nửa trách móc: “Em vội cái gì vậy, cẩn thận bỏng đấy.”
Cô dùng đũa gắp một chiếc bánh ngải, đặt vào bát và đưa cho Giản thị: “Đây là bánh ngải con làm đó, nương nếm thử xem?”
Giản thị giật mình: “Bánh ngải à? Sao lại thơm đến thế?”
Bà vội nhận lấy bát, cúi xuống nhìn. Chiếc bánh ngải xanh biếc, bóng bẩy, mới hấp xong nên trông mềm mịn vô cùng.
Giản thị cũng nuốt nước bọt. Bà cầm lấy một viên, thổi cho nguội bớt, rồi nhẹ nhàng cắn một miếng.
Đôi mắt bà lập tức sáng lên, không kìm được, bà cắn miếng thứ hai, rồi miếng thứ ba. Phải biết rằng bà vốn ăn rất ít, một bữa chỉ ăn được nửa bát cơm. Vậy mà lúc này chưa đầy mấy hơi đã ăn sạch một cái bánh ngải.
Ba chị em Giản Vũ Tình mừng rỡ, không giấu nổi niềm vui trên gương mặt.
Giản thị bị bọn trẻ nhìn chằm chằm đến đỏ mặt, bèn nhẹ trách: “Nhìn ta làm gì? Mau nếm thử đi.”