Đúng vậy, Giản Vũ Tình đã xuyên sách.
Cô xuyên vào trong một quyển truyện, trở thành vị tỷ tỷ đoản mệnh của kẻ phản diện. Trong nguyên tác, cô chỉ xuất hiện thoáng qua trong ký ức của nhân vật phản diện: mẫu thân ngây ngô hiền lành bị người khác xúi giục mà gả gấp con gái đi. Kết quả, chưa được mấy ngày, nguyên chủ đã bị trượng phu bạo hành đến chết.
Sau đó, mẫu thân vì thương tâm mà qua đời. Đệ đệ để báo thù, gϊếŧ sạch cả nhà tỷ phu, bị triều đình kết án tử hình. Đứa muội muội nhỏ tuổi còn lại thì bị người thúc phụ độc ác bán cho bọn buôn người. Dần dà, cả tính tình lẫn tâm tính đều biến đổi, cuối cùng trở thành phản diện.
Giản Vũ Tình còn chưa định thần, đã nghe một loạt tiếng gọi gấp gáp: “Chị ơi, chị ơi, chị ơi.”
Tiểu phản diện của tương lai tới rồi.
Giản Vũ Tình ngoảnh đầu lại. Trước mắt cô là muội muội da dẻ đen sạm, người thì gầy gò bé nhỏ nhưng mặt mày rạng rỡ, ôm chiếc giỏ trúc chạy ào đến: “Chị.”
Ai mà ngờ được tiểu nha đầu gầy nhẳng như con khỉ trước mắt, tương lai lại nở rộ thành một đoá hoa phú quý? Nhớ đến vận mệnh sau này của Giản Lan chìm đắm trong quyền thế, cuối cùng héo tàn nơi khuê các, Giản Vũ Tình không khỏi giật mình thảng thốt.
“Chị ơi, nương bảo muội mang bánh hồ đến cho chị với anh nè.” Giản Lan ngoan ngoãn trả lời.
Sáng nay hai chị em ra đồng sớm, còn chưa kịp ăn sáng.
Nghe Giản Lam nói vậy, bụng Giản Vũ Tình lập tức réo lên “ục” một tiếng.
Giản Lan đặt giỏ xuống đất, mở lớp khăn phủ, lộ ra hai chiếc bánh hồ cùng với một vò nhỏ đựng dưa muối.
Dưa muối ăn với bánh hồ hay trộn với kê đều dùng được.
Từ lúc xuyên tới đây hai ba tháng, Giản Vũ Tình đã phải ăn đi ăn lại đúng hai thứ ấy suốt từng ấy thời gian.
Vừa nhìn đến dưa muối với bánh hồ, Giản Vũ Tình liền chẳng còn chút khẩu vị nào.
Chỉ nghĩ thôi cũng biết bánh hồ chắc chắn khô khốc, dưa muối thì mặn chát đến tê lưỡi. Ăn một miếng bánh hồ kèm dưa muối, chỉ riêng nước thôi cũng phải uống đến hai chén lớn.
Giản Lan vẫy tay nhỏ gọi: “Anh ơi.”
Giản Vân Khởi tạm dừng việc đang làm, bước đến, phủi tay, bốc lên một miếng bánh, kẹp thêm dưa muối, rồi thản nhiên cắn một miếng lớn như chẳng có gì.
“Chị, chị không ăn à?”
“...Ăn.” Dù có ngán ngẩm đến đâu, Giản Vũ Tình vẫn phải bỏ vào bụng. Cô cầm lấy một cái bánh, nghiến răng cắn một miếng.
Quả nhiên, y như trong tưởng tượng khô khốc cứng ngắc.
Không phải Giản thị làm dở, mà là vì muốn tiết kiệm tiền mua củi, trong nhà mỗi lần làm bánh hồ đều nướng một mẻ thật lớn.
Bánh hồ mới ra lò, ngoài giòn trong mềm, thơm đến nức mũi. Nhưng bị nướng rồi hấp, hấp rồi nướng, lớp vỏ vốn giòn rụm và phần ruột mềm mại đều trở nên khô cứng, chắc nịch, rồi hóa thành cái thứ đang nằm trong tay cô đây.