Chương 12: Cá trắm to

Trời dần ngả chiều.

Ban đầu, Giản thị còn lẩm bẩm rằng thế nào cũng phải dạy cho Giản Lan một trận ra trò. Thế nhưng, thời gian trôi qua mãi, thấy mặt trời đã sắp lặn mà Giản Lan vẫn chưa về, cơn giận trong lòng bà cũng tan biến sạch, thay vào đó là nỗi lo lắng đầy ắp trong lòng.

Giản thị đứng trước cửa đi qua đi lại ba vòng, rồi nhìn sang hai chị em Giản Vũ Tình vừa từ ngoài về, giọng sốt ruột: "Hai đứa, đã tìm thấy Giản Lan chưa?"

Giản Vũ Tình lắc đầu: "Chưa thấy ạ."

Giản Vân Khởi cầm khăn lau mồ hôi, trầm giọng nói: "Để con sang nhà Hoàng thúc bên cạnh hỏi thử, xem Nhị Cẩu đã về chưa…"

Lời còn chưa dứt thì ngoài sân vang lên tiếng gọi quen thuộc: "Giản thị có nhà không?"

Người đến chính là mẹ của Hoàng Nhị Cẩu, Hoàng thị.

Thấy ba người nhà họ Giản, bà ấy vội đẩy cửa bước vào, phía sau còn có Giản Lan và Hoàng Nhị Cẩu theo cùng: "Giản thị, tôi là người đưa chị Lạn về."

Giản thị lạnh lùng: "Tiểu Lan."

Giản Lan cúi đầu, ủ rũ bước ra, dáng vẻ tiu nghỉu trông thật đáng thương.

Giản thị không vội trách phạt Giản Lan, mà nắm lấy tay Hoàng thị, cảm ơn rối rít: "Cảm ơn chị đã đưa con bé về…"

Hoàng thị xua tay liên tục, nhét con cá trắm và một giỏ trứng gà nhỏ vào tay Giản thị: "Không phải lỗi của Tiểu Lan, tất cả đều do thằng Nhị Cẩu nhà tôi cả đấy."

"Nó vốn tham ăn."

"Nó nói tương trứng nhà chị làm ngon quá nên muốn ăn thêm vài miếng, đến khi hoàn hồn lại thì bát đã sạch trơn."

Mặt Hoàng thị đỏ bừng như mông khỉ, cứ cố nhét đồ vào tay Giản thị: "Đều là do thằng bé không ra gì ấy."

"Nó không dám nói thật, lại kéo Tiểu Lan đi moi trứng chim. Không kiếm được trứng chim, nó lại kéo con bé lên núi sau…"

"Mà may có Tiểu Lan khuyên ngăn, hai đứa mới không đi sâu vào trong! Chứ mà có chuyện gì thì…” Càng nói Hoàng thị càng ân hận, nhất quyết bắt Giản thị nhận lấy cá và trứng.

Nghe đến chuyện lên núi sau, Giản thị lại trừng mắt giận dữ nhìn Giản Lan. Bà gượng cười nói: "Bát tương trứng ấy chỉ dùng có hai quả trứng thôi, chị khách sáo như vậy làm gì."

"Ấy… thế này sao tôi dám."

"Hoàng thị đừng khách sáo, Nhị Cẩu cũng là có lòng tốt." Giản Vũ Tình đồng tình: "Nương con nói đúng đấy, thím mang mấy thứ này về đi!"

Hoàng thị lập tức cuống lên.

Cả thôn đều biết nhà Giản thị sống chật vật, huống chi Hoàng thị là hàng xóm sát vách.

Bà ấy không để ý đến rổ trứng, trực tiếp nhét con cá trắm vào tay Giản thị: "Con cá này là chồng tôi câu được chiều nay, nhà tôi đã để lại một con rồi, con này cho nhà chị. Tôi đã làm sạch sẵn cả rồi, để lâu bị ươn thì uổng lắm."

Người trong thôn làm gì có chuyện phí phạm?

Một con cá trắm to thế này, không nói đến bán được khối tiền đồng, dù đem làm cá muối, cá kho tương hay xay làm mắm cá đều là nguyên liệu tuyệt hảo.

Cái cớ của Hoàng thị, hở chỗ nào là lộ chỗ ấy.

Chính bà ấy cũng hiểu rõ điều đó, nói xong liền quay đầu chạy mất, giả vờ như không nghe thấy tiếng gọi phía sau.

"Hoàng thị, Hoàng thị! Khụ, khụ khụ!" Giản thị người yếu, gọi hai tiếng liền không nhịn được ho sặc sụa.

"Nương, hôm nay chúng ta ăn cá chứ?"

"Ăn, ăn, ăn! Suốt ngày chỉ biết ăn thôi." Giản thị dậm chân, mặt nóng bừng vì ngượng.

“Nương, theo con thì cứ giữ lại đi."

"Đến cả Vũ Tình cũng bênh em con à?"

"Nương xem thím Hoàng đã làm cá sẵn rồi.” Giản Vũ Tình chăm chú nhìn con cá trắm lớn, ánh mắt đầy háo hức. “Rõ ràng là thím ấy đã tính trước chuyện mình mang trả rồi. Giờ mà đem trả lại, chẳng những không phải giữ được tình láng nghĩa xóm mà còn dễ sinh oán nữa đấy."

Cô nghĩ ngợi giây lát rồi nói tiếp: "Con thấy chi bằng lát nữa mình nấu chút đồ, mang sang biếu lại.”

Nhà mình thì có gì để biếu chứ?

Chẳng lẽ đem mấy chiếc bánh ngải qua?

Giản thị còn đang lưỡng lự, lại chạm phải ba ánh mắt đầy chờ đợi. Nghĩ đến cả nhà suốt mùa đông chẳng được ăn miếng thịt nào cho ra hồn, lòng bà mềm hẳn đi.

Hay là đem mấy tờ chữ mẫu mà phu quân để lại tặng sang? Nghĩ đến tuổi của Nhị Cẩu, Giản thị nghiến răng gật đầu: “Thôi được.”

Giản Lan mừng rỡ nhảy lên: "Được ăn cá rồi! Hôm nay được ăn cá rồi!"

“Không ăn đâu.” Giản thị lắc đầu ngay, suy tính rồi nói: “Cá trắm béo thế này, làm cá muối mới để được lâu, đủ cho nhà mình ăn dần mấy ngày… các con ráng nhịn chút nhé.”

“Ơ, làm cá muối ạ?”

“Vũ Tình, con treo cá lên mái hiên đi, mai nương tự tay làm.” Giản thị dặn dò, chẳng buồn nhìn sang Giản Lan.

“Không thích cá muối đâu, con không thích đâu.”

“Không được làm loạn, cá muối cũng ngon lắm mà.” Giản thị đưa cá cho Giản Vũ Tình, rồi cúi xuống định túm lấy Giản Lan: “Với lại chuyện con lên núi sau, nương vẫn chưa nói chuyện rõ ràng với con đâu.”

“Con còn hái được cả một rổ rau dại nữa mà.”

“Con không thích ăn cá muối đâu, con muốn ăn món ngon cơ, ngon như món bánh ngải bột tiền du ấy.”

Giản Lan né trái tránh phải, luồn khỏi tay Giản thị: “Cả nhà lâu lắm rồi chưa được ăn thịt đàng hoàng… Nhị Cẩu còn nói mấy hôm trước nhà nó được ăn thịt ba chỉ nữa kìa!”

“Nhà mình không giống nhà Nhị Cẩu, con không thể so sánh với Nhị Cẩu được.” Giản thị khựng lại, theo thói quen nghiêm giọng dạy con, nhưng trong lòng lại rất khó chịu.

Mùa đông vừa rồi, Vũ Tình ốm liền nửa tháng, Giản thị thì bệnh gần hai tháng, mấy đồng tiền ít ỏi trong nhà cũng đã tiêu sạch. Lấy đâu ra tiền mua thịt?

Ngày thường còn có thể bắt cá, bắt chuột, săn thỏ ăn đỡ thèm, nhưng đúng lúc đông giá rét, như Giản Lan nói, cả nhà ngoài mấy quả trứng ra thì suốt tháng chẳng dính chút đồ mặn nào.

“Con chỉ muốn ăn cá thôi mà…”

“Nương, hay mình kho cá đi?” Giản Vũ Tình lên tiếng. “Giờ sang xuân rồi, sau này còn nhiều thứ ăn. Muốn làm cá muối thì khi khác mình lại đi câu cũng được.”

“Nào có dễ thế…” Giản thị chần chừ một lát rồi thở dài, buông tay Giản Lan. Bà lau tay vào vạt váy, cắn răng hạ quyết tâm: “Được, hôm nay hấp cá!”

Giản Lan tròn mắt kinh ngạc: “Thật sao ạ?”

Giản thị xót của thì xót, nhưng vẫn gật đầu: “Coi như nhà mình đã gắng gượng qua được mùa đông rồi. Với lại chị con, anh con hôm nay làm ruộng cả ngày cũng nên bồi dưỡng một bữa, có sức khỏe mới làm việc được!”

Đã quyết rồi, Giản thị không do dự nữa. Bà quay vào bếp, đẩy nhẹ Giản Vũ Tình sang một bên: “Vũ Tình, con với Vân Khởi về phòng nghỉ đi, để nương làm cho.”

Giản Vũ Tình nói: “Để con làm cho.”

Giản thị ngạc nhiên: “Con học nấu cá từ khi nào vậy? Sao nương không biết?”

“Con học ở trên huyện ạ.”

“Linh tinh! Con mới lên huyện có mấy lần, làm sao học được. Thôi thôi thôi, con muốn làm thì làm đi.” Giản thị thấy Giản Vũ Tình tự tin như vậy, đành ngoan ngoãn về phòng.

Bà vẫn định bụng sẽ dạy dỗ Giản Lan một phen.

Chỉ là đi đến cửa rồi vẫn chưa yên tâm, Giản thị thò đầu ra dặn thêm: “Làm không được thì gọi nương ngay, nghe chưa?”

Giản Vũ Tình thở dài một tiếng rồi đáp: “Dạ.”

Giản Vân Khởi cũng không vào nhà, ở lại phụ nhóm lửa đun nước.

Còn Giản Vũ Tình thì phụ trách xử lý con cá trắm.