Chương 10: Chưa thấy việc đời

Một lúc lâu sau, nhị thẩm mới lấy lại bình tĩnh.

Bà ta nén giận, quay sang nhìn bà Lý, đầy bất bình hỏi: "Bà dì, bà nói xem, lời tôi nói có đúng không?"

Bà Lý gật đầu: "Đúng thật là như vậy."

Bà Lý nắm lấy tay Giản Vũ Tình, vuốt ve những vết chai nơi đầu ngón tay: "Ta còn nhớ khi đại lang còn sống, Vũ Tình được nuôi nấng chẳng khác nào tiểu thư nhà quan trong thành, dù có gả vào phủ huyện lệnh cũng hoàn toàn xứng đáng."

Khi ấy, trên dưới thôn Hà Đầu ai nấy đều tin rằng Giản đại lang nhất định sẽ đỗ đạt làm quan. Không chỉ Giản thị sẽ trở thành phu nhân nhà quan, mà con gái nhà họ Giản là Vũ Tình, trong tương lai tất nhiên cũng sẽ trở thành phu nhân.

Ai ngờ chuyện đời khó đoán.

Nhìn thấy Giản Đại Lang biệt tăm biệt tích, gia đình Giản thị ngày càng sống trong cảnh nghèo túng sa sút, trái lại cuộc sống của Giản nhị lang lại mỗi ngày một khá lên.

"Đổi lại là trước kia, đâu cần con phải học làm bánh ngải đâu?" Bà Lý nhớ lại chuyện xưa, ngửi mùi thơm thanh ngọt lan tỏa trong không khí, không khỏi cảm khái: "Vậy mà bây giờ lại làm khéo đến thế này."

Nhị thẩm nghe vậy, trong mắt thoáng hiện vẻ khinh thường.

Nhà nào chẳng có con gái biết làm bánh ngải. Con gái bà ta thì món gì cũng biết làm, đâu giống Giản Vũ Tình, chỉ làm được mấy cái bánh đã mang ra khoe khoang. Thế mà cũng dám mơ trèo cao gả vào nhà quan? Sáng nay bà ta còn thấy Giản Vũ Tình nhìn chằm chằm con trâu vàng nhà người ta mà chảy cả nước miếng, rõ ràng là kẻ chưa thấy việc đời.

Nhị thẩm không muốn nghe bà Lý nói tiếp, liền đổi sang chuyện khác: "Vũ Tình à, con thấy thế nào?"

"Con thử nghĩ lại những ngày khi cha con còn sống, rồi nhìn cuộc sống bây giờ mà xem... lời của bà dì cũng chính là điều nhị thẩm nghĩ trong lòng đấy."

Nhị thẩm kéo tay Giản Vũ Tình, thở dài cảm thán: "Nhìn bàn tay con xem, nhị thẩm nhìn mà xót hết cả ruột.”

"Con đâu phải người sinh ra để làm mấy việc nặng nhọc thế này?"

"Nhị thẩm đã chọn cho con một gia đình vô cùng tốt. Sau khi con gả qua đó, chính là đại nương tử có danh có phận, có thể mua hai nha hoàn hầu hạ, từ nay không cần chịu cảnh tự mình cày cấy vất vả nữa."

"Đừng ngại, chúng ta đều là người một nhà cả mà."

"Con cứ nói ra suy nghĩ của mình đi." Nhị thẩm dịu giọng dỗ dành, chắc chắn Giản Vũ Tình không thể cưỡng lại sự cám dỗ của vinh hoa phú quý.

Giản Vũ Tình nhẹ nhàng rút tay về, hàng mi dài khẽ run lên.

Nhị thẩm kêu lên một tiếng: "Cháu gái ngoan của tôi ơi, con mau nói một câu đi."

Giản Vũ Tình cúi đầu, giọng nói dịu dàng mà kiên định: "Nhị thẩm, con hiểu tấm lòng của người."

"Chỉ là phụ thân con mất tích, mẫu thân thân thể yếu, trong nhà còn có Tiểu Vân và Tiểu Lan. Với điều kiện như vậy, thật sự không xứng."

"Huống hồ hai vị đường muội cũng bằng tuổi con, mối hôn sự này chi bằng để Chiêu Đệ và Phán Đệ thì hơn?"

Bà Lý nghe xong liền sững người.

Bà Lý theo ánh mắt của Giản Vũ Tình nhìn sang nhị thẩm, ánh nhìn đầy nghi hoặc.

Nhị thẩm có bốn con gái một con trai.

Trưởng nữ Chiêu Đệ và thứ nữ Phán Đệ chỉ nhỏ hơn Giản Vũ Tình có hai tháng, dạo trước bà mối ra vào nhà họ liên tục, vậy mà đến nay vẫn chưa định được mối nào.

Bà Lý mấp máy môi, trong lòng mơ hồ cảm thấy có điều không ổn.

Giản thị cũng lên tiếng phụ họa: "Đệ muội, tấm lòng của muội ta đã rõ. Nhưng muội giới thiệu cho nhà ta một mối hôn sự tốt như vậy, trong lòng ta thật sự áy náy. Theo ta thấy, Chiêu Đệ chăm chỉ tháo vát, làm đương gia đại nương tử là thích hợp nhất."

Nhị Thẩm cười gượng: "Như vậy sao được?"

Giản Vũ Tình tiếp lời: "Tại sao không được ạ? Người lựa chọn tốt như vậy, con còn sợ hai vị muội muội biết chuyện lại trách con đấy."

Con gái bà ta là để gả cho người đọc sách, sau này làm phu nhân nhà quan.

Nhị Thẩm nghẹn một hơi trong ngực, nuốt không trôi, nhả chẳng ra: "Chuyện này làm gì đến lượt hai đứa đó xen vào. "

Bà ta quay sang Giản Vũ Tình, nụ cười hiền hòa đến mức thoạt nhìn cứ như Giản Vũ Tình mới là con ruột của bà ta: "Nhị thẩm là thương con đó! Nhị thúc con vẫn luôn dặn ta phải chăm lo cho cả nhà các con. Thấy hôn sự của con mãi chưa định, trong nhà lại chật vật, nhị thẩm nhiều đêm trằn trọc không ngủ, đến khi gặp được mối hôn sự này mới thật sự yên tâm."

"Còn Chiêu Đệ và Phán Đệ, nhị thúc con đã xem sẵn người rồi."

"Dù có chút nghèo khó, nhưng nhị thẩm đây chẳng phải cũng đi lên từ cảnh đó sao? Hai đó nó chịu khó một chút, cả nhà rồi cũng sẽ phất lên được. Còn con thì khác, con còn phải gánh cho mẫu thân, cho đệ đệ và muội muội nữa."