Chương 1: Thèm thịt

Đầu xuân vừa sang, khí trời vẫn còn se lạnh, gió sớm lướt qua mang theo hơi thở rét mướt.

Trên mái tranh của căn nhà xiêu vẹo nơi thôn Hà Đầu, một bầy chim sẻ đã sớm làm tổ. Theo ánh bình minh lan dần khắp núi đồi, tiếng chim líu lo cũng càng lúc càng rộn rã, từng đợt truyền vào căn nhà cũ, đánh thức cô gái đang cuộn mình trên chiếc giường đất Giản Vũ Tình.

Cô bật dậy ngay không chút do dự, nhanh nhẹn múc nước rửa mặt súc miệng. Ngoài ngõ, người trong thôn đã vác cuốc, gánh đòn, thúc trâu xuống ruộng cày bừa. Cô cũng chẳng kịp ăn sáng, chỉ gọi em trai mang theo dụng cụ rồi vội vã ra bờ ruộng.

Lúc này đang là thời điểm trọng yếu của vụ xuân. Nhà nào có trâu cày thì làm nhanh đôi phần, nhà nào không có thì chỉ đành dậy từ canh tư đến tối mịt mà cuốc xới thay trâu.

Hai chị em Giản Vũ Tình còng lưng cày xới thửa ruộng. Lúc mới ra khỏi nhà, gió sớm còn khiến cô rùng mình, giờ thì mồ hôi túa ra như suối, áo yếm bên trong dính bệt vào áo ngoài, cọ lên da thì vừa nóng vừa rát.

Giản Vũ Tình kéo nhẹ cổ áo, xoay cổ vài cái cho đỡ mỏi. Ánh mắt cô lại vô thức dừng trên chú nghé đang làm việc ở ruộng lân cận, trong lòng không khỏi thở dài. Nhà họ chẳng có trâu, cũng thuê không nổi, đành tự biến mình thành trâu mà cuốc đất.

Ý nghĩ vừa chợt lướt, bước chân cô liền hẫng một cái. Vũ Tình suýt ngã xuống ruộng, may sao em trai Giản Vân Khởi nhanh mắt lẹ tay kéo cô lại: “Chị, chị nghỉ một lát đi, chỗ còn lại để em làm.”

“Chị không mệt, em cũng đừng cố quá.” Giản Vũ Tình đáp nhưng ánh mắt lại liếc sang ruộng kế bên, ánh mắt khó mà rời khỏi con nghé.

“Em không gắng sức đâu, chị đi nghỉ đi!”

Giản Vân Khởi chậc lưỡi, đưa tay đẩy nhẹ chị gái: “Đừng ngó con nghé nhà người ta nữa! Nhìn cái dáng vẻ thèm thuồng của chị là biết ngay... Nhà mình thuê trâu không nổi đâu.”

Thuê trâu không chỉ mất tiền thuê, còn phải lo cả cỏ rơm. Nếu chẳng may trâu xảy ra chuyện gì, người thuê phải đền nguyên con, ít nhất cũng bốn mươi quan. Với cái nhà nghèo rớt mồng tơi như nhà họ Giản thì đó là số tiền ấy khác nào núi Thái Sơn đè lên đầu.

Chứ nói chi thuê trâu, nếu có thể thì hai chị em họ còn mong được... đem chính mình cho người ta thuê làm trâu kéo ruộng.

Giản Vũ Tình lẩm bẩm: “Chị biết rồi.”

Thực ra cô không tiện nói thật rằng mình nhìn trâu... là muốn ăn thịt. Nhưng trâu cày là vật dụng trọng yếu của quốc gia, triều đình có lệnh nghiêm cấm gϊếŧ mổ bất kỳ con trâu nào dù già hay khỏe. Chỉ khi trâu chết già, chết bệnh tự nhiên thì mới được bán hoặc mang ra xẻ thịt.

Với người sống trong thời đại này, đó là lẽ đương nhiên. Nhưng với một kẻ từ hiện đại xuyên đến như Giản Vũ Tình điều đó đúng là... đả kích trăm bề.