Ngoài ra, xét thấy Brian vừa thoát chết trong gang tấc, bệnh nặng mới khỏi, Bond không bắt cậu tập luyện thể chất cường độ cao, dù vậy Brian vẫn bận tối mắt tối mũi, như thể quay lại đêm trước kỳ thi đại học.
Nhưng bận rộn giúp cậu quên đi những trải nghiệm của một năm qua.
Chỉ cần ban ngày mệt đến không có sức lực để suy nghĩ lung tung, thì ban đêm sẽ không gặp ác mộng.
Đến khi cậu lại mơ thấy bọn buôn ma túy định làm hại một cô bé còn nhỏ hơn cả tuổi cơ thể mình, còn mình thì cứu người không thành, đến nỗi nửa đêm mồ hôi lạnh đầm đìa bò dậy khỏi giường, thì đã là một tuần sau, Brian không muốn làm phiền người khác nghỉ ngơi, bèn một mình chạy ra hồ bơi ngoài trời hóng gió, kết quả phát hiện Bond cũng ở đó.
Quý ngài điệp viên đang trong kỳ nghỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, ngồi trên ghế tựa nhìn ánh đèn thành phố xa xa ngẩn ngơ.
Brian không hỏi anh đang nghĩ gì, cũng không hỏi tại sao không ngủ, mà im lặng đi đến một chiếc ghế tựa khác, học theo dáng vẻ của Bond mà nửa nằm nửa ngồi. Gió đêm rất mát, thổi khô mồ hôi trên người Brian, cậu nhắm mắt lại, nhịp tim cuồng loạn dần dần bình tĩnh, cơ thể cũng không còn run rẩy không kiểm soát, khoảng mười mấy phút sau, cậu ngủ thϊếp đi bên cạnh James Bond.
Một tháng trôi qua trong chớp mắt.
Khi mùa hè sắp kết thúc, tại trụ sở của MI6 ở London còn xảy ra một chuyện không liên quan gì đến Brian: có phần tử vũ trang đã bắn một quả tên lửa, trúng vào sàn tầng tám.
Cả thế giới đều biết trụ sở MI6 ở đâu.
Khi cuộc tấn công xảy ra, Brian đang trong phòng huấn luyện nạp đạn cho khẩu súng huấn luyện của mình. Bây giờ, tỷ lệ bắn trúng của cậu đã tăng lên đáng kể, chỉ là vẫn chưa hình thành phản xạ cơ bắp, Bond chưa bao giờ khen ngợi cậu, khiến Brian cũng không biết tiến độ của mình được coi là ở mức nào.
Tuy nhiên, Ash Cobain, người vẫn luôn phụ trách các môn văn hóa của cậu, đã nói Brian là đứa trẻ thông minh nhất mà anh ta từng gặp – xét đến việc Cobain gần như chưa gặp được mấy đứa trẻ vị thành niên, Brian giữ thái độ dè dặt đối với lời khen của anh ta.
Tên lửa của phần tử vũ trang phát nổ ở tầng tám, Brian túm lấy một người qua đường hỏi: “Có ai bị thương không?”
Gần đây các nhân viên trong tòa nhà về cơ bản đều đã quen mặt cậu, một phụ nữ da đen trả lời: “Không. Các biện pháp an ninh ở đây rất tốt, ngay cả sàn nhà cũng không hỏng, cậu không cần lo lắng.”
Brian cảm thấy đây là một cái Flag³. (3. Flag: Một thuật ngữ trong cộng đồng mạng, bắt nguồn từ lập trình máy tính. Trong truyện, nó chỉ những lời nói hoặc hành động báo hiệu một sự kiện (thường là xui xẻo) sắp xảy ra. Ví dụ, một nhân vật nói "Tôi sẽ ổn thôi" ngay trước khi gặp nguy hiểm.)
Sau đó cậu nghe nói những kẻ tấn công là một nhóm nhỏ của tổ chức quân đội Ireland, có lẽ họ cảm thấy tòa nhà trụ sở quá nổi bật, quyết định tăng thêm chút kí©h thí©ɧ cho các điệp viên Anh đang làm việc... kí©h thí©ɧ thật sự là rất kí©h thí©ɧ, khi nghe thấy tiếng còi báo động, Brian còn tưởng thế giới sắp tận thế, khiến cậu lo lắng cho sức khỏe tim mạch của mình khi có thể phải làm việc lâu dài trong môi trường như vậy trong tương lai. Nhưng may mắn là những tranh chấp giữa các quốc gia vẫn chưa đến lượt Brian phải lo, cậu nhanh chóng đã có "công việc" của riêng mình để bận rộn...
“Đi làm nhiệm vụ?” Lời của Bond khiến Brian kinh ngạc: “Bây giờ tôi đi được sao?”
“Cậu có thể coi nó như một bài kiểm tra.” Bond trả lời: “Sẽ có người bảo vệ an toàn cho cậu, đồng thời quan sát biểu hiện của cậu, nếu đủ may mắn, sau Giáng sinh chúng ta sẽ không cần phải ở lại London nữa.”
Anh nói rất rõ ràng, đây là một bài kiểm tra, Brian gật đầu, có chút căng thẳng:
“Tôi cần phải làm gì?”
—--
Kết quả là nội dung bài kiểm tra nhập chức lại được giữ bí mật cho đến trước khi Bryan lên đường.
Brian hoàn toàn không biết mình sẽ đi đâu và làm gì. Trong đêm cuối cùng ở London, cậu trằn trọc không ngủ được, chạy đến phòng giải trí của căn suite khách sạn để xem lại các video hướng dẫn nội bộ của MI6 mà cậu đã xem đến tám trăm lần, tiện thể còn gọi một suất ăn đêm từ nhà hàng buffet của khách sạn.
Đúng là từ tiết kiệm sang xa hoa thì dễ, sau khi ở khách sạn năm sao cùng Bond một tháng, Brian đã trở nên thờ ơ với việc thầy mình không coi tiền là tiền. Có lần cậu thuận miệng nói với Bond rằng nhà ăn của tòa nhà trụ sở MI6 đáng bị kết tội ác chống lại loài người, ngay cả giáo viên dạy văn hóa Ash Cobain cũng phải thừa nhận, đồ ăn của họ không bằng Cục An ninh Liên bang Nga — nhà ăn của KGB tiền thân của họ thậm chí còn lột xác trở thành một nhà hàng nổi tiếng trên mạng ở Moscow.
Bond nghe xong, ngày hôm sau liền nhét vào tay Brian một chiếc thẻ ngân hàng: “Không muốn ăn ở nhà ăn thì ra ngoài mà ăn.”