Brian bật cười, nói: “Vậy thì nước Anh thiệt hại lớn rồi.”
Mất đi 007, là mất đi một IP kiếm bộn tiền đó!
Bond không biết cậu đang nghĩ gì, nhưng có thể nhìn ra ý tứ tinh nghịch trong mắt cậu, vì vậy liền vỗ một phát vào lưng Brian: “Đứng thẳng lên, cậu trông giống như một tên tội phạm vô phương cứu chữa đi lạc vào MI6 vậy. Tay giơ cao, đừng nhìn tôi, nhìn vào đầu ruồi. Còn nữa, tôi đã muốn hỏi từ trước rồi,” anh nhướng mày, vẻ mặt thoáng bối rối: “Cái giọng tiếng Anh của cậu là ở đâu ra vậy?”
Brian: “... ” Xin lỗi ngài vì không có chất giọng Anh quốc quý phái nhé.
Cậu lúng túng cúi đầu dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của Bond: “Đang luyện, đang luyện rồi, giọng cũng đang luyện.”
“Vậy à? Nếu không luyện được, sau này ra ngoài đừng có nói là do tôi dạy đấy.”
Đáng ghét!
Hóa ra trọng điểm là tiếng Anh sao!
Buổi trưa, Brian được Bond dẫn đến nhà ăn của tòa nhà trụ sở ăn chực một bữa, thành công thưởng thức món ăn truyền thống nổi tiếng quốc tế của nước Anh. Chưa kịp cùng thầy mình phàn nàn về đồ ăn ở nhà ăn còn không bằng của bọn buôn ma túy, Bond đã bị một vị cấp trên nào đó gọi đi bằng một cuộc điện thoại.
Thôi được rồi, đều là người bận rộn cả, chắc kỳ nghỉ phép buổi sáng để huấn luyện cho cậu cũng là tạm thời xin.
Brian nhún vai, co ro trong góc ăn cơm, cũng không cảm thấy bị bỏ lại trong một môi trường xa lạ có gì đáng sợ, kinh nghiệm một năm qua đã nâng cao đáng kể sức chịu đựng tâm lý của cậu. Ăn xong, vừa đặt dao nĩa xuống, một người lạ mặt mặc vest đeo kính ngồi xuống đối diện cậu, đưa tay ra:
“Brian Bond? Chào cậu, tôi là giáo viên dạy văn hóa của cậu.”
Brian: “... ”
Anh ta vừa gọi cậu là gì?
Đồng tử cậu chấn động, lại lo rằng đây là một phần trong kế hoạch của James Bond nên không dám hỏi. Thấy vẻ mặt của cậu, người lạ mặt phì cười, nói:
“Đùa thôi, cậu Newman, quan hệ cha con của cậu và Bond vẫn chưa được đăng ký. Chiều nay anh ấy phải đi xử lý chuyện tiếp theo ở Jamaica, đã giao cậu cho tôi.”
“Anh là bạn của anh ấy?”
“Tôi là kẻ thù của anh ta.” Người lạ mặt trả lời: “Sau này cậu sẽ biết, cái tính cách của James Bond không kết giao được với bạn bè nào đâu.”
Nói thì nói vậy, nhưng vị nhân viên văn phòng tên Ash Cobain này – thực sự là nhân viên văn phòng – vẫn rất nghiêm túc dạy cho Brian vài giờ đồng hồ, giảng toàn là những kiến thức đối với họ là thường thức, nhưng người bình thường thì cả đời chẳng bao giờ dùng đến, Brian cảm thấy chúng nghe như tình tiết tiểu thuyết, rất có tính gây nghiện.
Mùa hè ở bán đảo Anh trời tối rất muộn, lúc tan học, bên ngoài trời vẫn nắng chang chang. Brian nhìn ra ngoài qua cửa sổ của tòa nhà trụ sở, giáo viên tạm thời của cậu là Cobain thấy vậy liền nói: “Bond đến đón cậu rồi, anh ấy ở dưới lầu đấy.”
Brian trong một ngày đã tiếp xúc với quá nhiều thứ mới, lúc này đầu óc choáng váng, cả thể chất và tinh thần đều đã đến giới hạn, dù vậy, cậu vẫn lao một mạch đến cầu thang, bộ dạng nóng lòng đó khiến Cobain phải lắc đầu: “Chết tiệt, không ngờ tên Bond này lại là người đầu tiên trong số chúng ta lập gia đình nuôi con... ”
Anh ta nào biết Brian tích cực là vì cậu đã nhìn thấy một chiếc xe thể thao quen thuộc, danh tiếng lẫy lừng.
Aston Martin!
Brian bước nhanh đến trước chiếc xe thể thao có đường nét mượt mà, Bond một tay chống lên vô lăng, chỉ vào ghế phụ: “Lên đi.”
Wuhu! Brian cẩn thận mở cửa xe, bước vào chiếc siêu xe độ có thể có giá ngang ngửa một căn nhà ở Bắc Kinh kiếp trước, hỏi Bond:
“Ngài xong việc rồi à?”
“Coi như là vậy, tiếp theo sẽ có một khoảng thời gian nghỉ phép, vừa hay có thể ở lại London.”
Brian đoán Bond là vì cái đuôi nhỏ là cậu đây nên mới không đi du lịch vòng quanh thế giới tiêu tiền phung phí: “Chúng ta ở đâu?”
“Khách sạn.” Bond trả lời.
Anh dẫn Brian vào một khách sạn năm sao trông rất cao cấp, đi thang máy lên tầng, quẹt thẻ vào phòng. Lúc này Brian đã có dự cảm, đối mặt với căn phòng suite sang trọng có thể nhìn xuống thành phố từ cửa sổ sát đất, có vài phòng ngủ và cả hồ bơi ngoài trời, cậu im lặng quay đầu đi.
Ngân sách của MI6 đều bị ngài tiêu vào những chỗ nào thế hả Bond! Cảm giác như đường chân tóc vốn đã không mấy rậm rạp của các vị cấp trên lại càng thêm nguy kịch.
Brian không nhịn được mà sờ lêи đỉиɦ đầu mình.
Hy vọng gen hói đầu sẽ không tấn công cơ thể này.
Sau khi vào cửa, Bond tự rót cho mình một ly rượu, sau đó hỏi Brian buổi chiều đã học những gì, rồi lại cùng cậu thảo luận về kế hoạch tiếp theo. Buổi tối là thời gian nghỉ ngơi của Brian, nói là vậy, nhưng cậu vẫn phải tranh thủ luyện tiếng Anh – một người Anh không biết đọc “bo"ohw"o"wo"er” (cách phát âm một chai nước theo giọng Anh) thì không phải là một người Anh hoàn chỉnh.