Kiếp trước, Brian đã nghe danh tiếng lừng lẫy của cuộc chiến ma túy ở Mexico. Nghe nói, bọn buôn ma túy ở đó đã thành lập một đội quân hơn mười vạn người, vũ khí buôn lậu từ Mỹ về nhiều như đồ chơi bán sỉ ở Nghĩa Ô¹, đâu đâu cũng thấy. Băng đảng ở Jamaica so ra thì có vẻ nhỏ mọn, ngày thường chỉ có thể thắt lưng buộc bụng, ném một quả lựu đạn cũng phải bấm ngón tay tính toán ngân sách tháng này, sợ chi tiêu quá nhiều bị lão đại bắn vỡ sọ, trong nhóm thậm chí còn có một đám tay mơ trình độ ngang ngửa Brian, bất cứ lúc nào cũng có thể bị viên đạn lạc do chính mình bắn ra trúng vào xương đùi.
(1. Nghĩa Ô: Một thành phố ở tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc, nổi tiếng là trung tâm sản xuất và phân phối hàng hóa nhỏ lẻ lớn nhất thế giới.)
Và là một tù nhân xui xẻo bị bọn buôn ma túy vây quanh, Brian đương nhiên không thể tiếp xúc với vũ khí nóng. Cậu sống sót được hoàn toàn là nhờ vào đầu óc, chẳng liên quan gì đến thân thủ cả!
Đối với cậu, khẩu Walther PPK mà James Bond tặng cho cậu chính là một thứ trong truyền thuyết.
Cậu cũng biết trước khi bắn súng phải lắp băng đạn, mở chốt an toàn, kéo thanh trượt lên đạn, bóp cò... những thứ này chỉ cần xem nhiều phim ảnh là có thể học được. Còn những thứ khác, ví như chế độ bắn đơn động và kép động, làm thế nào để rút súng nhanh, khi nào có khả năng cướp cò, các loại đạn và uy lực, cách lắp ráp, luật quản lý súng ống của các quốc gia, cách lắp các phụ kiện như ống giảm thanh...
Xin lỗi, Brian hoàn toàn không biết.
Chơi game không dạy chi tiết đến thế, dù ngày xưa có tình cờ xem trên mạng, nhưng lâu không dùng đến cũng đã quên sạch.
Mà những thứ này đều là những nội dung cực kỳ cơ bản.
Sau khi nắm được trình độ đại khái của cậu, trong lòng Bond cũng đã có phương án. Anh không vội bổ sung "kiến thức phổ thông" cho Brian, mà để Brian tự thử bắn trúng bia phía trước: “Thử xem?”
Brian vừa nhắm vừa hỏi: “Trong này có phải là đạn thật không?”
Bond nói: “Nếu cậu chưa động vào băng đạn, thì đúng là vậy.”
Chơi lớn thật. Brian có chút tặc lưỡi. Cậu không biết rằng một số loại súng lục sau khi lên đạn, dù đã khóa an toàn vẫn có khả năng cướp cò - Walther PPK thì không có nguy cơ này - nhưng vẫn cảm thấy Bond dám ném vũ khí đã nạp đầy đạn của mình cho một đứa trẻ vị thành niên chưa từng tiếp xúc với súng, quả thực có chút can đảm.
Hoặc đây cũng là một phần của bài đánh giá.
Nếu Brian dễ dàng nổ súng làm bị thương chính mình hoặc người khác, thì cậu cũng chẳng cần phải bàn đến tương lai gì nữa.
Nghĩ đến đây, Brian bất giác nheo mắt, dùng sức bóp cò.
Cò súng nặng hơn cậu tưởng tượng một chút, nhưng lực giật lại rất nhỏ, khoảnh khắc viên đạn rời nòng, tay Brian chỉ khẽ run lên một cái, ngược lại tiếng súng nổ lớn ở cự ly gần lại dọa cậu giật mình.
Nhưng lúc này, trên bia phía trước đã lưu lại một vết đạn.
— Chính giữa hồng tâm.
“Không tệ.” Bond khen một câu nhàn nhạt: “Cậu vừa bắn xong nhìn tôi làm gì?”
Brian: “... ”
Chẳng phải là bị dọa sao, cậu vẫn còn là một bệnh nhân PTSD vừa mới ra khỏi phòng ICU đấy.
Tuy nhiên, nếu là một đứa trẻ thực sự thì thôi đi, nhưng trong cái vỏ này là một người trưởng thành, tự nhiên không thể làm nũng giải thích với Bond. Đến lúc thực sự cần nổ súng, một hai giây quay đầu của cậu nói không chừng đã bị gϊếŧ ngược lại, Brian biết rõ mình có một vài phản xạ có điều kiện hình thành trong môi trường hòa bình cần phải sửa đổi gấp, bèn hít sâu một hơi nói: “Xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa.”
Bond không tỏ ý kiến, chỉ vào cái bia ở xa hơn nói: “Bắn nó, trong vòng ba giây, ba, hai, một... ”
Đếm ngược đến không hề báo trước, Brian còn chưa kịp nhìn rõ cái bia mà Bond nói ở đâu, trong lúc vội vã chỉ có thể hấp tấp giơ súng bắn: “Bằng!”
Lần này cậu còn chẳng sượt qua mép bia.
Chẳng đợi Brian chìm vào thất vọng, Bond đã quay đầu lại, bảo cậu nhắm vào mục tiêu thứ ba.
...
Cứ như vậy, Brian đã trải qua một buổi sáng trong phòng huấn luyện, giai đoạn đầu cơ bản là kiểm tra, sau đó là một vài bài dạy về tư thế cầm súng và nhắm bắn. Trong lúc luyện tập, Bond thuận miệng kể cho Brian nghe một vài chuyện quá khứ của mình, chủ yếu là do Brian tò mò hỏi.
“Ra là trước đây ngài từng ở trong hải quân sao?”
“Tôi tốt nghiệp Học viện Hải quân Hoàng gia Anh.” Bond đứng sau lưng Brian, vừa đưa tay sửa tư thế cho cậu vừa nói, “Tôi và các bạn học về cơ bản đều nhập ngũ, nhưng tôi không khuyên cậu hỏi họ về tôi.”
Brian hỏi: “Tại sao?”
“Cậu sẽ nghe được tiếng xấu của tôi từ họ, rồi học theo thói hư tật xấu.” Bond nhếch mép nhìn thẳng về phía trước, nghiêm túc nói: “Họ đều nói lẽ ra tôi phải bị đuổi học vì không tôn trọng cấp trên và vi phạm lệnh giới nghiêm.”