Chương 49

Chút tổn thất chiến đấu này hoàn toàn không ảnh hưởng đến khả năng hành động, cậu không hề dừng lại mà quay người, họng súng nhắm vào gã đàn ông lùn mập đã dùng súng uy hϊếp cậu trước đó.

Địa vị đã đảo ngược.

"Chúng ta nên nói chuyện rồi."

Brian đưa tay lên dùng cổ tay áo chấm nhẹ vài cái, lau đi vết máu đã gần khô trên mặt, nhếch mép mỉm cười, chậm rãi nói: "Ngươi bán mạng cho tổ chức khủng bố vì cái gì? Tiền?"

"Nhưng e rằng có tiền cũng phải có mạng mà tiêu, đôi khi nhìn nhầm người, đi sai đường không chỉ tốn tiền, mà còn tốn mạng."

"Ngươi hẳn là đồng ý với đạo lý này, đúng không?"

"..."

Những lời nói tương tự được trả lại nguyên vẹn, gã đàn ông lùn mập hai tay nắm chặt, nghiến răng, nhìn Brian với ánh mắt vẫn còn chút hoảng hốt và không thể tin được.

Do dự hồi lâu, cuối cùng gã cũng cúi đầu trước ánh mắt không hề lay động của Brian, giơ tay đầu hàng: "Đừng bắn, tôi sẽ hợp tác với các anh."



"Cậu cảm thấy thế nào rồi?"

Nửa giờ sau, tại một quán cà phê ngoài trời ở Bali, Bond thận trọng nhìn Brian hỏi.

Ngoại trừ vết thương do dao ở vai đã được băng bó đơn giản trên đường, những vết thương khác trên người Brian vẫn chưa được xử lý, lúc này cậu đang ngồi đối diện anh với vẻ mặt trầm tĩnh, không nói một lời.

Bond rót cho Brian một cốc nước nóng, đẩy đến trước mặt cậu, bình tĩnh nói: "Tước đoạt mạng người một cách có điều kiện là một phần công việc của chúng ta, mặc dù bước đi đầu tiên luôn khó khăn."

Brian cúi đầu nhìn cốc nước trên bàn, vành cốc cong cong phủ đầy hơi nước phản chiếu khuôn mặt bẩn thỉu đủ màu sắc của cậu, trông thậm chí có chút hài hước, chỉ có đôi mắt màu xanh xám đó, lúc này mang theo một vẻ tỉnh táo nào đó và một sự lạnh lùng khác thường.

Sau khi đối mặt với bản thân xa lạ trong mặt nước vài giây, vai Brian thả lỏng, cậu đẩy cốc nước ra, thở dài một tiếng, phàn nàn với Bond: "Không sao đâu, James - chỉ là tôi đột nhiên hơi muốn uống rượu."

"Không có rượu." Bond nói: "Chẳng lẽ sau này mỗi lần gϊếŧ người xong cậu đều định mượn rượu giải sầu hay sao?"

Cái gì cũng có lần đầu.

Brian không phải là người bẩm sinh chống đối xã hội, cho dù những năm qua đã chuẩn bị tâm lý vô số lần, cũng đã thấy không ít người chết, nhưng lần đầu tiên trong đời ra tay tàn nhẫn với đồng loại vẫn sẽ cảm thấy không thoải mái.

Để có thể chuyển hướng sự chú ý và nhanh chóng điều chỉnh trạng thái, cậu cầm cốc nước nóng trên bàn uống một ngụm lớn, lại đổ một ít nước lên khăn ăn trên bàn, vừa lau mặt vừa hỏi: "Nếu lúc tôi ra tay bị người khác nhìn thấy thì sao?"

"Kiểm soát dư luận là việc của MI6, trừ khi họ sụp đổ."

"..."

Chuyện này có thể nói ra được sao?

Brian như có điều suy nghĩ gật đầu: Cũng phải, chưa thấy điệp viên nào che mặt làm việc cả.

"Nhưng lỡ như bị chụp chính diện đăng lên mạng, hoặc gửi cho nhà báo thì sao?"

Mặc dù đã qua một thời gian rất lâu, nhưng Brian vẫn lờ mờ nhớ rằng, đoạn đầu của bộ phim "Sòng bạc Hoàng gia" dường như có một tình tiết như vậy: James Bond vừa mới được thăng chức lên 007 đã "vô tình" cho nổ tung đại sứ quán của người ta, còn bị camera quay lại...

Ủa, khoan đã.

Vừa mới thăng chức, vậy theo lý mà nói chẳng phải là chuyện xảy ra gần đây sao?

Chẳng lẽ nơi xui xẻo đó chính là một lãnh sự quán của nước nào đó đặt tại Bali!

Tuy nhiên, Brian vắt óc suy nghĩ nửa ngày, thực sự không thể nhớ ra tình tiết phim rốt cuộc xảy ra ở đâu, nhân vật chính của loại phim hành động này phần lớn cứ mười phút lại đáp xuống một quốc gia mới, còn nhanh hơn cả dân mạng trên Zhihu bịa chuyện.

Bond nhướng mày nhìn cậu, không hiểu tại sao Brian đột nhiên lại bắt đầu lo lắng hão huyền: "Cậu sẽ bị bà M đang phải tăng ca mắng cho một trận, ngoài ra thì không có gì khác."

"Vậy có khả năng... ý tôi là có thể." Brian thận trọng hỏi: "Chúng ta nổ súng trong đại sứ quán của nước khác, còn cho nổ tung cả đại sứ quán, không may là camera của đại sứ quán vẫn còn nguyên vẹn. Tình huống này thường phải làm thế nào?"

Bond: "..."

Brian: "..."

Hai người nhìn nhau qua mặt bàn cà phê.

"Tình huống này không hề bình thường." Một lúc lâu sau, Bond nói với vẻ mặt kỳ quặc: "Giả sử cậu sống sót, có lẽ bà M sẽ đề nghị cậu tìm một nơi có phong cảnh đẹp để tự sát... nhưng tôi phải nói rằng, xảy ra chuyện này không ai muốn cả, trừ khi cậu cố ý muốn cho nổ tung đại sứ quán – cậu không có ý định đó chứ?"

Brian: "Tôi không có." Chỉ là phòng xa thôi mà.

"Thật không? Cậu thề với Nữ hoàng, cậu không phải vì gϊếŧ người xong tâm trạng không tốt mà định đi cho nổ lãnh sự quán ở Bali để giải tỏa."

Người đàng hoàng nào lại đi cho nổ lãnh sự quán để giải tỏa chứ!

Đây rõ ràng là chuyện trời đánh mà anh có thể sẽ làm trong tương lai!