Trong lúc Bond xử lý tên lính gác để tránh hắn báo tin cho cấp trên, Brian đang bị bao vây bởi kẻ thù, như một con cừu non yếu đuối dễ bắt nạt dù có vóc dáng to lớn.
Trông cậu cũng thực sự khó có thể lật ngược tình thế: năm người bao gồm cả gã đàn ông lùn mập vây quanh cậu, một gã đô con cao gần bằng cậu đưa tay đến vỗ vỗ vào eo cậu, kiểm tra xem Brian có mang theo vũ khí không.
Gã đô con có tướng mạo thô kệch, nhưng động tác lại khá tỉ mỉ, rất nhanh đã sờ thấy thiết bị nghe lén trong túi áo vest của Brian. Lúc này gã còn chưa phản ứng kịp, lộ ra vẻ mặt hơi bối rối, theo bản năng định mở miệng báo cáo cho gã đàn ông lùn mập, nhưng người thanh niên vẫn luôn đứng yên mặc cho gã hành động đột nhiên cử động...
Brian tung một cú thúc cùi chỏ sắc lẹm ra sau trúng vào bụng dưới của gã đô con, nhân lúc đối phương vì đau đớn mà gập người lại, cậu nhanh chóng quay người, và trong khoảnh khắc đó rút súng lục từ dưới vạt áo vest, dí vào ngực đối phương và bóp cò!
Toàn bộ quá trình chỉ tốn chưa đầy một giây.
- Như một giấc mơ quay về sáu năm trước khi Brian kinh ngạc trước cú rút súng kiểu Mỹ của những người mặc vest đen của MI6.
Tên côn đồ đứng bên cạnh Brian thậm chí còn không nhìn rõ động tác của cậu, máu tươi còn ấm đã từ vết thương của kẻ thù bắn ra, làm ướt cổ áo sơ mi trắng và chiếc nơ có phần học sinh của Brian, trong đó có vài giọt rơi trên khuôn mặt lúc này không hề có biểu cảm, trông đặc biệt lạnh lùng của cậu.
Tiếng súng chói tai như tiếng kêu của con chim báo tử, cũng như một tiếng chuông báo tử đột ngột ngừng lại.
Gã đàn ông lùn mập rùng mình một cái, tỉnh táo lại sau cú sốc từ con cừu biến thành sói, chỉ cảm thấy sau lưng nổi da gà, lập tức bất chấp tất cả rút súng ra, không thèm nhìn mà bắn loạn xạ về phía trước!
Brian đã sớm chuẩn bị mà giơ gã đô con đã chết lên làm lá chắn, cúi người về phía trước lăn mình trốn sau vật che chắn, dễ dàng né được loạt đạn đầu tiên. Những người khác đứng trước họng súng thì không may mắn như vậy, hai tên côn đồ không kịp hừ một tiếng, đã ngã xuống đất ngay tại chỗ.
Chết một, bị thương nặng hai, còn lại ba.
Brian cất súng lục vào bao, trong lòng tính nhẩm bài toán đơn giản, nhịp thở vẫn ổn định.
Không xa, gã đàn ông lùn mập gầm lên một tiếng, giơ súng chạy tới, hai tên côn đồ khác bao vây từ hai bên.
Brian đợi gã đàn ông lùn mập đến gần, liền lao tới dùng đầu gối và khuỷu tay tấn công đánh rơi vũ khí trong tay gã, gã đàn ông lùn mập mất súng cũng không vội nhặt, mà dang rộng cánh tay cơ bắp cuồn cuộn, với một tư thế cực kỳ linh hoạt nhảy lên, từ phía sau siết chặt cổ Brian, treo cả trọng lượng cơ thể lên người Brian.
Lại có một tên côn đồ nhân cơ hội đến gần, muốn dùng dao găm đâm vào ngực Brian, nhưng kết quả lại đâm lệch, mũi dao kẹt vào xương vai không thể tiến thêm một tấc. Brian rên khẽ một tiếng, mặc kệ vết thương do dao, hai tay nắm lấy cánh tay của gã đàn ông lùn mập trên cổ mình để vật lộn, nhưng hai chân dài được bao bọc bởi chiếc quần tây may đo lúc này lại đột ngột nhấc lên, đùi siết chặt cổ tên côn đồ phía trước rồi dùng sức vặn một cái!
Tiếng xương cổ vỡ vụn gần như không thể nghe thấy.
- Còn lại hai người.
Sau khi nhấc hai chân lên, cơ thể Brian lơ lửng, gã đàn ông lùn mập phía sau cậu dưới tác dụng của quán tính bất ngờ ngã ngửa ra sau, làm đệm lưng cho Brian.
Hai người vật lộn với nhau trên mặt đất, tên côn đồ cuối cùng khó khăn lắm mới tìm thấy khẩu súng lục đã lăn đến một nơi khuất, vội vàng run rẩy đưa tay ra với lấy.
Brian giữa chừng bị gã đàn ông lùn mập đè xuống đất, trong thời gian ngắn rất khó thoát ra bằng sức mạnh, khóe mắt cậu liếc thấy cảnh tên côn đồ định nhặt súng, mắt không chớp mà xoay cổ tay, dùng đầu ngón tay mò mẫm ở cổ tay áo sơ mi vài giây, một lát sau không biết từ đâu rút ra một lưỡi dao dài bằng ngón út, hung hãn đâm xuyên qua lòng bàn tay của gã đàn ông lùn mập!
Sau đó nhân lúc đối phương hét lên thảm thiết và buông tay, cậu nhanh chóng lật người quỳ một gối, tay đưa ra sau eo, lại rút súng...
Đoàng!
Tên côn đồ mềm nhũn nằm xuống, đầu ngón tay chỉ cách khẩu súng lục mà gã đàn ông lùn mập đánh rơi trước đó vài centimet.
Con đường rêu phong giờ đây đã thấm đẫm máu.
Nửa người Brian dính đầy bụi bặm, nửa người là máu từ chính mình và người khác chảy ra, quai hàm có chút bầm tím, khóe miệng có một vết rách nhỏ, những chỗ khác có một vài vết bầm tím để lại trong lúc cận chiến với đối thủ, nhưng đều bị vải sẫm màu của áo khoác che đi, không nhìn rõ lắm.