Chương 46

Bọn khủng bố luôn chú ý đến động tĩnh của vị tông sư để chờ cơ hội báo thù, những lời nói "vô tình" của Brian trước cửa có thể nói là đã nhảy múa liên tục trên lằn ranh đỏ của đám người này.

Thế là cậu vừa mới đi một mình, đã bị để mắt tới.

Tại một quầy trái cây cách đó một cây số, Brian giả vờ chọn thanh long: "Tôi tưởng anh sẽ để ý việc tôi lấy danh của Nữ hoàng Elizabeth ra để nói dối."

"Thực ra tôi còn để ý hơn việc cậu dùng cách tiếp cận người khác giới để lấy lòng một người cùng giới. "Tôi thích bộ quần áo trên người anh", đó là lời gì vậy? Kẻ ngốc cũng không tin. Trước đây cậu chưa bao giờ kết bạn với đàn ông sao? Không thể động não đổi một câu khác à?"

""Đôi mắt xanh biếc như ngọc bích của anh khiến tôi say đắm", như vậy được chưa? Lúc đó tôi không phản ứng kịp! Lời khen thì không bao giờ sai được."

"Đúng vậy." Bond mỉa mai nói: "Bây giờ anh ta hoặc là nghi ngờ gu thẩm mỹ của cậu, hoặc là tưởng cậu yêu anh ta từ cái nhìn đầu tiên, yêu ai yêu cả đường đi lối về."

Tại sao mấy người Anh các anh cứ thích suy bụng ta ra bụng người thế?

Brian bất mãn phản bác: "Tôi không thể là một người mang lòng ngưỡng mộ thuần túy đối với vị tông sư, nhưng lại có chút vụng về trong lời nói sao? Anh xem, tên là William Collins, sắp kế thừa nhà xuất bản của cha, vì vậy tin tức linh thông, có một trái tim chính nghĩa ngây thơ, nhưng tài năng lại tầm thường, không chỉ không có chút thành tựu nào về văn học, mà còn không hề cảnh giác với những nguy hiểm tiềm ẩn bên cạnh. Một người như vậy..."

Ai sẽ nghi ngờ chứ?

Dựa vào sự phản chiếu của cửa sổ kính, cậu thấy một người đàn ông lùn mập đội mũ lưỡi trai, mặc áo khoác di chuyển phía sau.

Đối phương đặt tay lên phần eo phồng lên, nhanh chóng bước về phía Brian đang quay lưng lại.

Brian đứng yên tại chỗ, như không hề hay biết, vẻ mặt tự nhiên trò chuyện vui vẻ với chủ quầy trái cây. Một lát sau, cậu cảm thấy có một vật cứng và lạnh lẽo dí vào sau lưng mình, ngay sau đó một giọng nói khàn khàn vang lên bên tai:

"Không muốn chết thì ngoan ngoãn một chút, đồ người Anh."

Brian bị súng dí vào người, sống lưng cứng đờ, năm ngón tay xòe ra, quả trái cây trong tay rơi thẳng xuống quầy, nhưng khóe miệng lại thoáng qua một nụ cười:

Cá, đã cắn câu.



Cùng lúc đó, bên trong bức tường sân của Sư phụ Kardek, Bruce Wayne trẻ tuổi còn chưa trở thành Batman, đang ẩn danh chu du thế giới, cùng vị tông sư ngồi đối mặt trên sàn, đôi mắt xanh thẳm trong căn phòng tối tăm lúc sáng lúc tối.

Sau một hồi im lặng kéo dài, dưới ánh nến leo lét, vị tông sư trầm giọng hỏi: "Cậu nghĩ sao về người vừa gõ cửa ban nãy? Cậu ta trẻ người non dạ, nói năng quá thẳng thắn, không hề suy nghĩ đến hậu quả, ta lo rằng cậu ta sẽ vì ta mà gặp nguy hiểm."

"William Collins quả thực có khả năng bị kẻ thù của ngài chú ý đến."

Bruce tỏ vẻ đồng tình với lời của Sư phụ Kardek, nhưng lông mày lại nhíu chặt, dường như đang phiền lòng vì chuyện gì đó: "Ngài muốn tôi âm thầm bảo vệ cậu ta?"

Sư phụ Kardek quan sát biểu cảm của anh: "Trông cậu không có vẻ thích đứa trẻ đó lắm. Vì những lời cậu ta nói với cậu có hơi khinh suất? Hay là cậu ghét sự tỏ tình từ người cùng giới? Thật ra ta nghĩ cậu không cần quá lo lắng, dù sao cậu ta cũng là người Anh – giữa hai người có sự khác biệt văn hóa."

"..."

Sư phụ Kardek có năng lực chuyên môn rất cao, nhưng lại là một người thẳng thắn, có gì nói đó.

Dù không phải là ngày đầu tiên quen biết đối phương, Bruce vẫn phải luôn nhắc nhở bản thân về điều này.

"Không phải." Anh căng mặt nói: "Tôi chỉ cảm thấy thời điểm cậu ta xuất hiện có hơi trùng hợp."

Vị tông sư gật đầu: "Đúng là như vậy, nhưng về mặt tình lý cũng có thể giải thích được. Mấy năm trước, thế lực vũ trang tôn giáo ở Indonesia gây chuyện quá lớn, nên gần đây có không ít người đang dò hỏi tung tích của ta – dù sao thì ta sống hay chết cũng sẽ trở thành một tin tức lớn. Người thực sự hiểu chuyện sẽ không chạy đến gặp ta vào lúc dầu sôi lửa bỏng, nhưng một đứa trẻ ở tuổi cậu, nếu chưa từng trải sự đời, bị người xung quanh kích động một chút, có lẽ sẽ bỏ qua những rủi ro tiềm ẩn trong đó."

Sắc mặt Bruce trầm ngâm.

Vị tông sư: "Sao cậu lại không vui nữa rồi, ta nói là những đứa trẻ ở tuổi cậu, chứ không phải chỉ riêng cậu."

"..."

Bruce không kìm được mà ngẩng đầu lên ấn vào giữa hai lông mày, vẻ mặt biến thành sự tức giận và bất lực có chút trẻ con.

Vị tông sư dường như không hề để ý, râu rung rung, thản nhiên tiếp tục:

"Có lẽ trong lúc chúng ta nói chuyện, William Collins đã rơi vào tình thế nguy hiểm. Nếu không phải vì ta hành động thiếu suy nghĩ bị nhìn thấy, sẽ khiến tình cảnh của cậu ta trở nên nguy hiểm hơn, ta sẽ tự mình xử lý chuyện phiền phức này, cũng để cậu khỏi phải giao tiếp với người đồng trang lứa mà mình không thích."