Còn tại sao lại là cha con... đều tại câu nói "Sao cậu ra nước ngoài làm nhiệm vụ mà còn tiện đường sinh được cả người thừa kế thế này?" của vị bác sĩ trưởng khoa kia quá sức chấn động, trước đó Bond còn không cảm thấy gì, đến khi buột miệng nói ra mới nhận ra mình đã bị tẩy não.
May mà Charles da Silva không thấy cách nói của anh có gì kỳ lạ. Ông đã thuận lợi nắm được ý chính của Bond, càng nghĩ càng cảm thấy lúc này rất khả thi.
Ban đầu ông cũng đã bỏ qua tính chủ quan năng động của Brian, lúc này suy nghĩ sâu hơn, liền không khỏi kinh hãi - một đứa trẻ vị thành niên có thể bắt được mối quan hệ với James Bond để kéo mình ra khỏi vũng lầy, lẽ nào còn nên xem như một đứa trẻ bình thường sao?
Nói không chừng người ta đang chờ để trong ứng ngoại hợp với Bond, sau đó ngồi xem các bộ phận khác tính toán đủ đường rồi ngã ngựa! Vậy thì Charles da Silva ông lúc này ra tay giúp đỡ, cũng coi như dệt hoa trên gấm, trợ công một phen. Khả năng thắng lớn, thua cũng không mất gì, cớ sao không làm?
Nghĩ đến đây, ông nhanh chóng quyết định, nói với Bond: “Cứ bình tĩnh đã, thế này đi, tôi sẽ tìm cơ hội sắp xếp cho cậu gặp Brian Newman trước.”
Khi Bond vượt qua vượt qua muôn trùng cửa ải, cuối cùng cũng tìm ra được tung tích của Brian, cậu bé đang ngồi ngây người trong phòng bệnh.
Một tuần vừa qua của cậu có thể nói là thăng trầm dữ dội, còn kí©h thí©ɧ hơn cả cuộc đời của nhiều người:
Đầu tiên là chọc giận tên tiểu đầu mục của băng đảng buôn lậu ở Jamaica, suýt bị kéo đi dìm sông, sau đó là sinh tồn trong tuyệt địa, bất chấp tất cả cắn răng bám lấy vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống, rồi lại phát hiện vị cứu tinh này lại là James Bond trong truyền thuyết, tiếp đó cùng Bond trải qua ba ngày sinh tử gắn bó trong thành phố Kingston, cuối cùng mới trở lại thế giới văn minh.
Thoát chết trong gang tấc vẫn chưa hết, trên đường đi cậu cứ tỉnh rồi lại ngủ, ngủ rồi lại tỉnh, bác sĩ vừa nhìn thấy cậu đã thấy kỳ lạ, trong lòng lẩm bẩm: Đứa trẻ này rốt cuộc sống sót thế nào vậy? Nhìn các chỉ số sinh lý, nó đáng lẽ đã phải đi gặp Chúa từ lâu rồi chứ!
Nhưng vì Bond gửi đến là một người sống đang hấp hối, mà lại còn là một thiếu niên, nên dĩ nhiên dù có kỳ lạ đến đâu thì việc cứu chữa vẫn được ưu tiên hàng đầu. Đội ngũ y tế trong phòng ICU làm đủ mọi thao tác, nhưng hiệu quả không mấy lý tưởng, giữa chừng bác sĩ còn định ra ngoài nói với Bond "chúng tôi đã cố gắng hết sức", kết quả không biết là do mạng lớn hay sao, mà lần nào Brian cũng vượt qua được.
Không chỉ vậy, khi chỉ còn cách cái chết nửa bước chân, cậu sẽ tỉnh lại một cách bất thường, vẫn giữ được khả năng hành động, có thể nói chuyện và suy nghĩ, giống như người ta hồi quang phản chiếu¹, tình trạng này thường kéo dài vài phút. Lần đầu tiên các bác sĩ bị Brian dọa cho một phen hú vía, lần thứ hai đã quen dần, lần thứ ba còn có thừa sức để an ủi bệnh nhân đang nằm trên bàn mổ "cố lên, chúng tôi đang nỗ lực", phải nói rằng cảnh tượng lúc đó thực sự khá là kỳ ảo...
(1. Hồi quang phản chiếu: Hiện tượng người bệnh nặng đột nhiên tỉnh táo, khỏe mạnh lạ thường ngay trước khi qua đời.)
Sau đó Brian qua khỏi giai đoạn nguy hiểm và được chuyển sang phòng bệnh thường, vài chuyên gia mặc vest phẳng phiu trông không dễ chọc đứng bên giường bệnh hỏi cậu:
“Có ai từng nói với cậu rằng cậu là một người đột biến chưa?”
Brian, trên mu bàn tay vẫn đang cắm kim truyền dịch: “Tôi là người đột biến???”
Nhầm kịch bản rồi à!
Trong phim 007 có thiết lập này sao?
Cậu chìm đắm trong sự kinh ngạc không thể thoát ra, các chuyên gia bên cạnh nhìn nhau: xem ra là thật sự không biết.
Một người trong số đó có vẻ là trưởng nhóm, cười rất thân thiện với Brian, nói:
“Cậu Newman, năng lực của cậu tạm thời xem ra có thể là "bất tử". Tình hình cụ thể vẫn cần được kiểm tra, không biết cậu có sẵn lòng phối hợp không? Sau khi chúng tôi có được kết luận chi tiết hơn sẽ thông báo cho cậu, chắc cậu cũng rất kỳ lạ tại sao mình lại sống sót sau khi đỡ một phát đạn cho điệp viên Bond nhỉ?... Còn có bọn buôn ma túy kia, chúng gϊếŧ cha mẹ cậu nhưng lại cố tình giữ cậu lại, nói không chừng cũng có liên quan đến phương diện này.”
Ông ta nói một cách nhẹ như không, nhưng tay Brian lại đột ngột nắm chặt, trước mắt lại hiện lên cảnh tượng đẫm máu khi cha mẹ qua đời một năm trước.
Trong số những người mặc đồ đen, có một phụ nữ tay cầm sổ ghi chép, vừa quan sát trạng thái của Brian vừa tốc ký:
[Rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD). Triệu chứng khá nghiêm trọng, biểu hiện là mất ngủ, căng thẳng thần kinh, cảnh giác quá mức, mất tập trung, đương sự có thói quen né tránh trải nghiệm quá khứ, khi nhắc đến nội dung liên quan (lưu ý: ví dụ như cái chết của cha mẹ) sẽ gây ra phản ứng sinh lý mạnh, như đổ mồ hôi và tim đập nhanh... ]